<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Lk's wordpress</title>
	<atom:link href="http://mizzya.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://mizzya.wordpress.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Sat, 14 Jan 2012 03:18:32 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='mizzya.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://s2.wp.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>Lk's wordpress</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://mizzya.wordpress.com/osd.xml" title="Lk&#039;s wordpress" />
	<atom:link rel='hub' href='http://mizzya.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Cách giặt vải nhung</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/12/28/cach-gi%e1%ba%b7t-v%e1%ba%a3i-nhung/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/12/28/cach-gi%e1%ba%b7t-v%e1%ba%a3i-nhung/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Dec 2011 05:54:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Mẹo vặt gia đình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5070</guid>
		<description><![CDATA[Trước khi giặt, hãy ngâm nước lạnh, tẩy sạch bùn đất, vắt nhẹ. Nếu bị vết bẩn bám lên thì ngâm nước lạnh sau dùng bàn chải mềm xát nhẹ nhiều lần, xát sạch rồi giũ lại bằng nước lạnh. Nếu bị dầu mỡ làm ố thì tẩy sạch bằng xăng nguyên chất rồi giũ [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5070&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<p>Trước khi giặt, hãy ngâm nước lạnh, tẩy sạch bùn đất, vắt nhẹ. Nếu bị vết bẩn bám lên thì ngâm nước lạnh sau dùng bàn chải mềm xát nhẹ nhiều lần, xát sạch rồi giũ lại bằng nước lạnh. Nếu bị dầu mỡ làm ố thì tẩy sạch bằng xăng nguyên chất rồi giũ nước lạnh. Không dùng nước sôi hoặc xà phòng có tính kiềm quá cao để giặt quần áo loại này. Nên giặt bằng nước sạch 3 lần, khi giặt nước thứ hai có thể nhỏ vào chậu nước giặt 2 &#8211; 3 giọt dấm để nó trung hòa với bột giặt còn lưu trên quần áo, quần áo sẽ không có mùi của bột giặt nữa.</p>
<p><span style="text-decoration:underline;">Chú ý: </span>không dùng máy giặt để giặt đồ nhung.</p>
<p>Sau khi giặt sạch, không vặn bóp quá mạnh, mà chỉ ấn nhẹ. Đồng thời, không phơi trực tiếp dưới năng to, hay sấy khô bằng máy hoặc bằng bàn là điện, mà nên phơi chỗ râm mát thông gió. Khi đã khô, dùng que gỗ nhỏ đập nhẹ để quần áo phẳng phiu. Trong rương, hòm tay tủ cất giữ nên bỏ vào 2 bao bột chống ẩm (không dùng viên long não). Định kỳ lấy ra phơi vào chỗ râm thông gió vừa tránh được ẩm vừa giữ bền cho quần áo.</p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5070/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5070/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5070&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/12/28/cach-gi%e1%ba%b7t-v%e1%ba%a3i-nhung/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Mẹo vặt làm sạch đồ đạc trong nhà</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/12/04/m%e1%ba%b9o-v%e1%ba%b7t-lam-s%e1%ba%a1ch-d%e1%bb%93-d%e1%ba%a1c-trong-nha/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/12/04/m%e1%ba%b9o-v%e1%ba%b7t-lam-s%e1%ba%a1ch-d%e1%bb%93-d%e1%ba%a1c-trong-nha/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 03 Dec 2011 21:04:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Mẹo vặt gia đình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5052</guid>
		<description><![CDATA[Đánh bóng chảo đồng &#160; Cách xử lý này sẽ giúp bạn đánh bóng chiếc chảo đồng nhanh chóng đến mức ngạc nhiên. Phần thưởng vui thích cho việc làm bóng chảo đồng này là những hóa chất mà bạn dùng đều là loại rẻ tiền. Tất cả những thứ bạn cần là một quả [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5052&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Đánh bóng chảo đồng</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cd.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5055" title="cd" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cd.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>Cách xử lý này sẽ giúp bạn đánh bóng chiếc chảo đồng nhanh chóng đến mức ngạc nhiên. Phần thưởng vui thích cho việc làm bóng chảo đồng này là những hóa chất mà bạn dùng đều là loại rẻ tiền. Tất cả những thứ bạn cần là một quả chanh và một nhúm muối hột. Rắc muối lên mặt cắt của nửa trái chanh, rồi chà xát lên mặt trong và ngoài của chiếc chảo đồng, chẳng mấy chốc nó sẽ sáng bóng lên rạng rỡ.</p>
<p><strong>Đánh bật vết bẩn rượu vang</strong></p>
<p>Nếu bạn thường xuyên lui tới những chốn tiệc tùng thì những vết bẩn trên quần áo do rượu vang gây ra là điều khó tránh khỏi. Có vài cách đơn giản để đảm bảo vết rượu vang không còn lưu lại trên bộ đồ vía yêu thích của bạn nữa. Nếu là vải mỏng, ngâm vết bẩn vào alcohol. Thêm vào chút dấm trắng để tẩy sạch vết dơ còn lại trên vải.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/rv.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5057" title="rv" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/rv.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu là chất liệu vải dày, rắc muối lên chỗ dính rượu vang trên áo khoác của bạn, để trong vòng 5 phút. Căng vùng vải dơ lên miệng một cái chén, cột chặt lại bằng một sợi dây thun. Đặt vào chậu rửa chén, cẩn thận giội nước sôi lên toàn bộ vết dơ thật chậm và kỹ lưỡng.</p>
<p><strong>Đánh bóng đồ gỗ bằng sáp</strong></p>
<p>Nhiều món đồ gỗ gia dụng mốt mới thường được bảo vệ bằng một lớp nhựa tổng hợp trên bề mặt. Song, thực tế không có sự bảo vệ nào có thể chống lại sự tàn phá của bụi bặm và ẩm mốc. Chọn cách đánh bóng bằng một hỗn hợp nhão như sáp &#8211; loại đựng trong hộp thiếc dành riêng đánh bóng đồ gỗ &#8211; là giải pháp tốt nhất cho bạn.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/sap.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5058" title="sap" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/sap.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lau sạch bề mặt gỗ, bắt đầu phết sáp lên bề mặt đồ gỗ, đánh bóng bằng một miếng giẻ hoặc mẩu quần áo cũ. Để khô trong 10-25 phút, đánh bóng lại bằng vải mềm.</p>
<p><strong>Lau chùi cửa kính bằng chổi cao su</strong></p>
<p>Những tấm kính cửa sổ dính bụi dơ sẽ không còn là vấn đề khó khăn trong khi lau chùi nữa nếu bạn sử dụng cây chổi cao su để làm sạch chúng. Cách làm sạch này nhanh chóng và hiệu quả hơn là bạn lau sạch cửa kính bằng giẻ hoặc giấy báo. Có nhiều kích cỡ đa dạng cũng như phần gờ cao su mảnh và thay đổi được chiều dài giúp bạn lùa cây chổi vào những chỗ cao nhất trên cánh cửa kính cần lau chùi.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cs.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5059" title="cs" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cs.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhúng chổi cao su vào một xô nước nóng và nhỏ vào vài giọt nước xà bông rửa chén. Làm ướt cửa sổ rồi bắt đầu cọ rửa những vết bẩn trên mặt kính. Thấm ướt chổi cao su, bắt đầu đẩy chổi từ góc cửa kính đi ra, lau trên mặt kính từ trên xuống dưới. Lặp lại nhiều lần sẽ giúp cánh cửa kính của bạn sạch bóng. Đối với cửa sổ kính lớn, bạn cần một cây chổi cao su có kích cỡ lưỡi cao su dài để lau cho nhanh chóng và hiệu quả. Sau khi lau kính bằng chổi cao su, lau khô ngưỡng cửa sổ bằng giẻ sạch.<br />
<strong><br />
Chùi sạch vết sáp nến</strong></p>
<p>Những ánh nến lung linh mang lại vẻ êm đềm lãng mạn cho những bữa tiệc đêm, nhưng việc chùi sạch những giọt sáp nến vương lại trên mặt bàn gỗ thì lại chẳng hấp dẫn chút nào! Để chùi sạch sẽ chúng và trả lại mặt bàn vẻ nguyên trạng, bạn hãy làm nóng chảy những vết sáp bằng máy sấy tóc trong vài giây, sau đó chà lên vết sáp bằng cạnh một tấm card nhựa. Chùi sạch phần còn lại bằng giẻ vải sạch.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/nen.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5060" title="nen" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/nen.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu không dùng cách trên mà bạn muốn chùi sạch vết sáp nến bằng những mẩu vải, hãy dùng đá lạnh để chà sạch chúng. Hoặc có thể bỏ vật bị dính sáp nến vào tủ lạnh, chà sạch vết sáp nến, sau đó dùng một loại dầu hòa tan hoặc rượu mạnh để chà sạch phần còn bám lại. Bạn cũng có thể chà sạch vết sáp nến bằng alcohol, để khô ráo và dùng hóa chất tẩy rửa để rửa sạch lại món đồ dùng đã dính sáp nến.</p>
<p><strong>Lau sạch bụi bằng&#8230; lông cừu</strong></p>
<p>Có khá nhiều vật dụng dùng để lau chùi bụi bặm cũng hiệu quả không kém cây chổi lông gà truyền thống để bạn có thể làm tốt hơn công việc dọn dẹp bụi hằng ngày. Chất dầu trong len lông cừu sẽ giúp hút chặt những hạt bụi, gắn túm lông cừu vào đầu cây gậy dài để có thể phủi bụi trên cánh cây quạt trần hoặc có thể với tới những đồ đạc cố định ở xa tầm với.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cuu.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5061" title="cuu" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cuu.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một cây cọ sơn lớn làm bằng lông thú tự nhiên có thể giúp bạn phủi bụi ở mọi góc khuất, bạn cũng có thể dùng cọ sơn để phủi bụi ở những nếp gấp của chụp đèn ngủ. Và sức hút tĩnh điện trong tấm khăn lau bằng vải cũng mang đến cho bạn giải pháp đơn giản mà cực kỳ hiệu quả khi chỉ việc lau chúng trên mặt đồ gia dụng bằng gỗ phủ dầy bụi.<br />
<strong><br />
Tự tạo một thùng đựng đồ nghề làm sạch</strong></p>
<p>Để dễ dàng hơn cho việc làm sạch nhà cửa, dùng một cái xô để chứa những đồ nghề giúp cọ rửa nhà cửa cơ bản nhất: bình xịt chứa dung dịch tẩy sạch mọi vật dụng và dung dịch tẩy sạch dành riêng cửa kính, chất tẩy rửa hoặc bột soda, một bàn chải đánh răng (dùng chà rửa đường nứt hoặc những kẽ hở nhỏ), một cây chổi cao su, một đôi găng tay cao su (giữ cho chúng luôn khô ráo), một bàn chải có cán dài, vài tấm khăn tắm.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/dn.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5062" title="dn" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/dn.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đặt thùng đồ nghề vào toilet khi bạn đã hoàn tất công việc dọn dẹp lau chùi nhà cửa, và những món đồ nghề của bạn luôn sẵn sàng cho việc lau chùi nhà cửa sáng bóng lên vào bất cứ lúc nào cần tới.</p>
<p><strong>Làm sạch tủ lạnh</strong></p>
<p>Nhiệm vụ này thường khiến bạn dễ nản lòng khi đứng trước chiếc tủ lạnh to đùng bề bộn, lem luốc từ trong ra ngoài. Song bạn có thể làm công việc nhàm chán này dễ dàng và nhẹ nhàng hơn. Việc đầu tiên là lau sạch những vũng nước tràn trên những mặt phẳng trong tủ lạnh để chúng không biến thành những vệt bẩn. Hãy tạo thói quen dọn sạch những thực phẩm cũ trong tủ lạnh mỗi tuần.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/tl.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5063" title="tl" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/tl.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cứ mỗi vài tháng lau sạch bên trong tủ lạnh bằng cách pha hai muỗng bột soda (natri cacbonat) vào 1/4 lít nước ấm. Dời các ngăn kéo và kệ ra ngoài để lau chùi sạch bằng dung dịch trên. Nên đặt những tấm kệ bằng kính vào phòng có nhiệt độ ấm trước khi lau rửa bằng dung dịch nước ấm kể trên để chúng không bị nứt vỡ. Nước ấm cũng sẽ làm các phần khác giảm bớt sự đông lạnh. Dùng bàn chải đánh răng để chà sạch những vết dơ trong góc khuất hoặc kẽ nhỏ trong tủ lạnh. Hai lần mỗi năm, dùng máy hút bụi hoặc chổi quét bụi để làm sạch bộ phận điện phía sau giữ cho tủ lạnh không bị quá nhiệt.</p>
<p><strong>Sử dụng công năng đặc biệt của máy hút bụi</strong></p>
<p>Nhiều loại máy hút bụi mốt mới mang lại những giá trị cộng thêm, nhưng những công năng ấy thường dễ bị lãng quên không được dùng đến. Nếu biết khai thác hết công dụng, chiếc máy hút bụi của bạn sẽ trở nên hấp dẫn hơn trong việc dọn dẹp nhà cửa tinh tươm. Bạn có thể chạy máy hút bụi lên mặt bọc vải của ghế dài, giường hoặc những đồ vật bọc vải khác để tẩy sạch bụi trên đó.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/hb.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5064" title="hb" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/hb.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Món đồ phụ tùng gắn vào máy hút bụi dành cho sàn nhà (bên phải, ảnh dưới) được sử dụng tốt nhất cho việc quét bụi ở sàn nhà trống, những tấm thảm trải sàn đẹp và đắt tiền, những chất liệu trải sàn có sợi bện cứng. Cây bàn chải nhỏ này sẽ nhẹ nhàng chà trên bề mặt những tấm thảm hoặc chất liệu &#8220;khó chịu&#8221; kể trên để giữ chúng không bị hư vì xù lên. Dụng cụ ống nhọn (ở dưới cùng trong ảnh) sẽ giúp bạn hút bụi ở những góc hẹp hoặc những khoảng trống nhỏ giữa các đồ vật. Và bạn nên dùng chổi phủi bụi (bên trái, ảnh dưới) để làm sạch bụi trên rèm cửa, kệ sách, chân ghế, màn cửa, cửa chớp.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5052/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5052/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5052&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/12/04/m%e1%ba%b9o-v%e1%ba%b7t-lam-s%e1%ba%a1ch-d%e1%bb%93-d%e1%ba%a1c-trong-nha/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cd.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">cd</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/rv.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">rv</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/sap.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">sap</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cs.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">cs</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/nen.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">nen</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/cuu.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">cuu</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/dn.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">dn</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/tl.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">tl</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/12/hb.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">hb</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Mẹo vặt làm sạch nhà cửa</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/11/30/m%e1%ba%b9o-v%e1%ba%b7t-lam-s%e1%ba%a1ch-nha-c%e1%bb%ada/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/11/30/m%e1%ba%b9o-v%e1%ba%b7t-lam-s%e1%ba%a1ch-nha-c%e1%bb%ada/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 30 Nov 2011 06:12:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Mẹo vặt gia đình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5046</guid>
		<description><![CDATA[Tẩy rêu xanh trên sân gạch: Sân nhà bạn bị mốc rêu xanh, điều này rất nguy hiểm vào mùa mưa. Bạn hãy hoà nước vôi bột vào chậu nước tới độ đặc như cháo lỏng, quét nước vôi lên nơi có rêu, để một đêm cho tróc rêu xanh, rồi cọ nước và rửa [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5046&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tẩy rêu xanh trên sân gạch:</strong> Sân nhà bạn bị mốc rêu xanh, điều này rất nguy hiểm vào mùa mưa. Bạn hãy hoà nước vôi bột vào chậu nước tới độ đặc như cháo lỏng, quét nước vôi lên nơi có rêu, để một đêm cho tróc rêu xanh, rồi cọ nước và rửa sạch bằng chổi tre.</p>
<p><strong>Cách làm trắng gạch men:</strong> Gạch men trong nhà tắm, nhà bếp lâu ngày bị ố vàng. Sau khi rửa sạch bằng xà phòng, lau nước sạch, rắc lên muối bột rồi dội lên giấm nóng. Không sợ hỏng men gạch, đối với men lavabô, bàn cầu bạn cũng có thể làm cách này.</p>
<p><strong>Làm sạch vòi nước:</strong> Vòi nước trên các bồn rửa hay bị bẩn, nên tiện tay rửa sạch nó đi. Mỗi sáng đánh răng rửa mặt, tiện thể dùng bàn chải đánh răng cũ và ít thuốc đánh răng làm sạch chỗ bẩn, như vậy vòi nước trông luôn luôn sạch sẽ.</p>
<p><strong>Cách lau rửa cửa kính, gương mờ vì hơi nước:</strong>  Hãy dùng giẻ tẩm cồn hoặc vài giọt nước gội đầu rồi lau qua, như vậy cửa kính sẽ hết mờ và trong.</p>
<p><strong>Cách lau kính bị bẩn, mờ:</strong></p>
<p>-          Khi kính bị dính sơn, bạn hãy dùng vải nhúng thấm một ít giấm ăn để lau, vết sơn sẽ sạch.</p>
<p>-          Nếu kính bị dính vôi, hãy dùng khăn ướt trộn với cát để lau cửa kính, những vết vôi sẽ được lau sạch một cách dễ dàng.</p>
<p>-          Kính dùng lâu ngày bị đen, bạn có thể lấy vải mịn bôi thuốc đánh răng vào để lau, kính sẽ sáng lại như mới.</p>
<p>Ngoài ra, bạn cũng có thể cho bột xà phòng và mấy đầu mẩu thuốc lá vào nước hoà tan, lấy giẻ ướt nhúng vào hỗn hợp này lau kính cửa sổ hoặc kính cửa sổ nhà bếp, hiệu quả cũng rất tốt.</p>
<p><strong>Bảo quản gương soi:</strong></p>
<p>-          Gương để bàn, gương tủ hay gương ở bàn trang điểm nếu có vết bẩn, bạn có thể dùng vải mềm hoặc vải xô, thấm dầu hoả hoặc sáp để lau, nếu không mặt gương sẽ bị mờ đi, kính dễ bị mòn rỗ.</p>
<p>-          Gương nhà tắm thường bị hơi nước bám vào và như thế rất dễ làm gương bị hỏng. Để cho hơi nước không bám, bạn hãy lấy một miếng giẻ tẩm một ít glixêrin lau qua mặt gương, hơi nước sẽ không bám vào.</p>
<p>Nếu gương không có khung, bạn hãy lấy tấm băng keo dán mép gương để nước không làm hỏng lớp tráng thuỷ ở rìa gương. Nếu gương có khung, dùng nến sáp nhét kín kẽ hở giữa mặt ngoài gương với khung để nước không chảy vào làm hỏng lớp tráng thủy.</p>
<p><strong>Lau sạch cửa kính dính dầu mỡ:</strong> Những tấm kính cửa sổ nhà bếp hoặc tủ đựng trong bếp hay bị dính dầu mỡ, nếu để lâu rất khó tẩy rửa sạch sẽ. Bạn hãy dùng chanh hoặc củ cải hoặc hành tây thái lát lau chùi. Một lát sau, tấm kính sẽ sạch bong.<span id="more-5046"></span></p>
<p><strong>Tẩy sạch vết bẩn trên mặt kính xù xì:</strong> Những tấm kính xù xì có hoa văn thì các vết bẩn thường tích tụ tại những kẽ của hoa văn. Bạn hãy lấy một bàn chải đánh răng cũ chấm nước xà phòng chà xát theo hình vẽ, các vết bẩn sẽ được làm sạch dễ dàng. Bạn nhớ hứng một giẻ lau khác dưới bàn chải đang đánh để nước bẩn không rỏ xuống đất. Tẩy các vết bẩn xong, bạn dùng nước sạch lau rửa lại rồi dùng giẻ lau khô là được.</p>
<p><strong>Tẩy rửa giấy dán trên tủ kính</strong>: Bạn hãy dùng nước rửa móng tay bóc đi những vết giấy bị dán trên cửa kính, vết giấy sẽ được bóc đi một cách dễ dàng.</p>
<p><strong>Cách gắn đồ thuỷ tinh không cần keo:</strong> Đồ thuỷ tinh bị rạn vỡ, bạn có thể dùng lòng trắng trứng bôi kín lên 2 vết vỡ, rồi dính chúng lại với nhau. Sau khi hàn gắn xong, lau sạch lòng trắng trứng bị trào ra ngoài. Chỉ sau nửa tiếng vết gắn sẽ dính vào nhau, để thêm vài ngày nữa là đồ dùng lại được sử dụng như cũ, cho dù có bị lực tác động rất mạnh cũng không sợ vết nứt vỡ ra. Cách làm này có thể áp dụng với cả đồ sứ nhỏ.</p>
<p><strong>Cách cắt kính không cần dao chuyên dụng:</strong> Bạn hãy lấy 1 mảnh sứ hoặc một hòn đá cuội đập vỡ, sử dụng góc nhọn của chúng để cắt kính. Khi cắt, bạn đặt thước vào đường định cắt, rồi dùng sức lấy mảnh sành hoặc mảnh đá cuội kẻ thành vết lên kính, sau đó bạn chỉ cần bẻ mạnh tay là mảnh kính rời ra.</p>
<p><strong>Gỡ hai miếng kính dính vào nhau:</strong> Nếu không biết cách làm, bạn có thể làm vỡ kính, xin mách bạn một mẹo hay: Hãy ngâm miếng kính bên dưới làn nước nóng, sau đó đổ tiếp nước lạnh lên trên. Do chịu hai nhiệt độ khác nhau, hai miếng kính sẽ rời ra.</p>
<p><strong>Chọn mua đồ pha lê thuỷ tinh:</strong></p>
<p>-          Khi bạn chọn mua cốc pha lê, nên chọn loại cốc mỏng, mỏng cả thành ly lẫn đáy ly vì khi chúng ta đổ nước nóng, sẽ làm nhiệt độ trong cốc nóng lên nhanh chóng, thành ly và đáy ly cùng giãn nở đều, ly sẽ khó có thể bị vỡ.</p>
<p>-          Khi chọn mua cốc thuỷ tinh, bạn hãy kiểm tra xem bề mặt cốc thuỷ tinh có bọt khí hay không. Nếu có bọt khí cốc sẽ không tốt vì khi ta rót nước nóng vào cốc sẽ rất dễ vỡ.</p>
<p><strong>Tránh cốc thuỷ tinh bị rạn vỡ:</strong> Khi rót nước nóng vào, bạn hãy cho một chiếc thìa bằng kim loại vào cốc, nó sẽ hút bớt nhiệt và làm cho nhiệt độ trong cốc thấp hơn, như vậy cốc không bị giãn nở đột ngột gây ra vỡ.</p>
<p><strong>Cách gỡ cốc thuỷ tinh xếp chồng khít vào nhau:</strong> Bạn hãy đem ngâm chiếc cốc ngoài vào nước nóng, cốc trong đổ một ít nước lạnh, đợi một lúc vừa xoay vừa rút thì cốc sẽ rời nhau ra.</p>
<p><strong>Cách chùi rửa, đánh bóng pha lê, thuỷ tinh:</strong></p>
<p>- Đồ pha lê rất sáng, song để lâu nó mất vẻ bóng láng. Bạn chỉ cần cho vào lọ cát mịn hoặc vỏ trứng bóp vụn rồi cho nước vào lắc. Sau đó xả lại nhiều lần bằng nước lạnh. Bên ngoài, hãy lấy bông thấm cồn 90 độ để đánh bóng. Không sử dụng bột chùi bát đĩa. Sau đó thêm vài giọt amôniắc vào trong nước rửa, pha lê sẽ sáng bóng lên.</p>
<p>- Bạn hãy cho vỏ chanh vào trong nước rửa, chất axit trong vỏ chanh sẽ tạo sự bóng loáng cho thủy tinh vì nó sẽ xoá hết các vân tay và dầu mỡ.</p>
<p>- Hãy lau các ly có chân với bột men hoá học trộn với nước, sau đó xả nước nhiều lần và dùng giẻ khô lau sạch.</p>
<p><strong>Cách lau chùi cửa chớp:</strong> Lau chùi cửa chớp là một công việc khá vất vả. Xin mách bạn một mẹo nhỏ: Bạn hãy đeo găng tay cao su trước rồi đeo thêm loại găng tay vải bông thô ráp, thấm nước xà phòng tẩy rửa từng lớp một. Lau chùi sạch sẽ xong, đeo chiếc găng tay vải bông trắng khác phủi khô một lượt.</p>
<p><strong>Cách làm sạch rèm lưới cửa sổ:</strong> Bạn dùng máy hút bụi làm sạch rèm lưới cửa sổ (loại bằng tấm sợi thép ô vuông), bạn hãy phủ tờ báo lên mặt bên kia rồi lấy băng dính dính cố định; khi nào hút bụi sạch bên này thì mới chuyển sang bên kia. Như vậy bụi trên rèm cửa sẽ được hút sạch hoàn toàn. Nếu không có máy hút bụi, bạn hãy dùng hai miếng mút, một miếng đặt ở phía trong còn một miếng đặt ở phía ngoài làm sạch bụi bám ở bề mặt tấm mút phía trong.</p>
<p><strong>Cách vá lỗ nhỏ trên rèm lưới cửa sổ:</strong> Nếu trên rèm lưới cửa sổ (loại rèm có ô nhỏ để chống muỗi) có những lỗ thủng nhỏ, bạn có thể bôi dầu đánh móng tay khô, lỗ thủng sẽ không còn nữa. Nếu không có dầu đánh móng tay, bạn có thể dùng sơn thay thế, dùng que quấn bông thấm sơn rồi bôi lên lỗ thủng.</p>
<p><strong>Chọn mua đồ gỗ gia đình:</strong> Bạn hãy xem độ đậm nhạt màu gỗ của đồ dùng. Nếu gỗ c màu sắc trắng hoặc vàng nhạt là gỗ xấu. Có thể dùng móng tay cạo bóc ra được là gỗ đã mục không sử dụng được. Hãy chọn vân gỗ thẳng, vì loại gỗ này dễ bào, cưa, dễ đánh bóng đồ dùng làm trơn bóng khó biến dạng. Chọn mua loại gỗ khô không có mọt, không có nhiều mắt.</p>
<p><strong>Lau rửa đồ gỗ sáng đẹp:</strong> Khi uống sữa, bạn có thể tận dụng ít sữa cặn để lau bàn tủ. Vì chất trong sữa bò có tác dụng tẩy rửa chất bẩn cho nên dùng sữa bò sẽ làm cho bàn tủ bóng loáng. Sữa đồng thời còn khử được mùi hôi và mối mọt, tuy nhiên cần phải lau khô mới giữ được độ bóng.</p>
<p><strong>Cách làm đồ gỗ mới trở lại:</strong> Dùng ½ cốc nước pha với giấm theo tỉ lệ giấm bằng ¼ lượng nước, dùng vải mềm tẩm dung dịch này để lau chùi đồ gỗ, đồ gỗ cũng sẽ sáng bóng trở lại.</p>
<p><strong>Đánh sạch chất bẩn trên bàn gỗ:</strong> Những chiếc bàn ăn màu trắng sử dụng thường xuyên thường có những vết bẩn trên bàn, lúc này bạn hãy lấy giẻ chấm vào lòng trắng trứng lau chùi sạch vết bẩn, sau đó bạn lấy nước sạch lau một lượt để khỏi nhớp nháp.</p>
<p><strong>Cách lau rửa gỗ dán:</strong> Dùng bàn làm bằng gỗ dán thường cứng rắn và chịu được nhiệt, bình thường dùng chất tẩy rửa là được. Nhưng nếu mặt bàn có những vết xước thì khó mà làm sạch. Lúc này, bạn hãy lấy chất tẩy rửa có nồng độ cao tẩm vào giẻ để loại trừ chất bẩn.</p>
<p><strong>Cách xử lý gỗ dán bị rộp:</strong> Khi xử lý các chỗ bị rộp, trước tiên bạn dùng dao sắc thuận theo chiều vân gỗ rạch một đường, sau đó dùng ống phun phun keo vào trong vết rạch, dùng tay ấn nhẹ vào trong vết rộp, dùng khăn ướt lau sạch keo tràn ra ngoài. Tiếp đó, dùng một vật nặng hơn vết rộp đè lên chỗ phồng ở vết rộp. Để tránh trường hợp sau khi đè vật nặng lên keo vẫn còn tràn ra làm bẩn bề mặt lớp gỗ dán, bạn lấy một tấm ni lông mỏng trải ở giữa lớp dán và vật nặng, bề mặt lớp dán sẽ phẳng như cũ.</p>
<p><strong>Chống mối mọt cho đồ gỗ:</strong></p>
<p>- Bàn tủ dùng lâu màu sắc biến đổi, lúc này dùng nước muối lau chùi vừa khôi phục màu sắc cũ của nó vừa chống được mối mọt.</p>
<p>- Khi đồ gỗ bị mọt, nếu không có thuốc chống mối mọt, bạn có thể cắt một củ hành tím rồi thoa lên chỗ có mọt nhiều lần, nhiều ngày, mọt sẽ hết.</p>
<p><strong>Cách xử lý các vết nóng rộp trên đồ gỗ:</strong> Những đồ dùng nóng mà bạn đặt lên mặt đồ gỗ thì đồ gỗ thế nào cũng bị rộp, như vậy làm mất vẻ đẹp của đồ gỗ, làm thành một vết bóng trong trên mặt sơn. Bạn chỉ cần thấm dầu hoả, nước hoa, cồn hoặc nước chè đặc lau đi là được.</p>
<p><strong>Bảo quản bàn ghế gỗ màu trắng:</strong> Đồ gỗ để mộc không sơn rất đẹp, để giữ màu gỗ, hàng ngày bạn lấy giẻ khô, sạch lau sơ. Nếu thấy mặt gỗ bị vang, hãy lấy giẻ sạch thấm nước nóng pha nước javel lau lại, mặt gỗ sẽ trắng hoàn toàn.</p>
<p><strong>Cách tẩy rửa lớp sơn cũ:</strong> Khi sửa lại đồ gỗ trong nhà, bạn có thể lấy thuốc hiện hình (thuốc dùng trong tráng ảnh) để bóc lớp sơn cũ một cách dễ dàng. Bạn lấy một gói thuốc hiện hình pha hai cốc nước ấm, hoà tan rồi dùng bàn chải chấm bôi lên chỗ đồ gỗ cũ, khoảng 30 phút sau, lớp sơn cũ sẽ bong, bạn lấy một tấm sắt cạo sạch rồi lấy giẻ ướt lau một lượt.</p>
<p><strong>Cách xử lý đồ gỗ bị nứt:</strong> Bạn hãy lấy vải bông cũ hoặc tải gai rách đốt thành tro, trộn  với dầu trẩu sống thành dạng hồ đặc, nhét vào trong vết nứt của gỗ, cuối cùng bạn đem phơi khô, sau khi khô vết nứt sẽ rất chắc chắn và kín.</p>
<p><strong>Cách xoá vết cháy trên bề mặt đồ gỗ:</strong> Đầu thuốc lá, tàn thuốc hay que diêm có thể làm cho mặt bàn ghế lưu lại vết cháy. Nếu chỉ cháy trên mặt sơn, bạn có thể quấn một lớp vải sợi mịn cứng vào đầu que tăm, lau nhẹ tay vào vết cháy, sau đó bôi lên vết cháy một lớp nến mỏng, vết cháy sẽ bị xoá đi.</p>
<p><strong>Cách xoá vết xước trên bề mặt đồ gỗ:</strong> Nếu đồ gỗ trong nhà bị xước nhẹ, chưa ảnh hưởng đến lớp gỗ bên trong, bạn có thể dùng bút nến hoặc bột màu có màu cùng với màu sơn của gỗ bôi lên bề mặt đồ gỗ lập đi màu gỗ bên dưới, sau đó dùng một lớp dầu đánh móng tay không màu quét lên một lớp mỏng là được.</p>
<p><strong>Cách bảo quản thảm:</strong> Hãy đặt thảm lên chỗ bằng phẳng, thỉnh thoảng xoay chiều để tránh bị mòn một chỗ. Dùng máy hút bụi, không bao giờ dùng bàn chải cứng mà chải. Không bao giờ treo mà đập. Không bao giờ nắm mép thảm mà giũ. Để đập bụi, bạn để thảm dưới nền nhà, dùng một cây mây nhỏ đập lên.</p>
<p><strong>Cách xử lý vết hằn trên thảm:</strong> Khi sửa sang lại nội thất, kê lại đồ dùng trong nhà có thể để lại nhiều vết hằn trên tấm thảm len, bạn hãy dùng bàn là là phẳng phiu, dùng tấm khăn ướt phủ lên vết hằn rồi là đi là lại, hơi nước sẽ làm cho tuyết nhung tơi xốp như cũ.</p>
<p><strong>Tẩy vết kẹo cao su trên thảm:</strong> Nếu chẳng may kẹo cao su dính vào thảm len trải sàn, trước tiên hãy dùng tay cậy nó đi. Còn lại dấu vết kẹo cao su trên đó, bạn có thể lấy băng dính xoá bỏ là được.</p>
<p><strong>Tẩy vết dầu ăn trên thảm:</strong> Trước tiên, bạn hãy dùng bông, giẻ thấm hết dầu, sau đó rắc bột mỳ lên, bột mỳ sẽ hút dầu. Lát sau, dùng máy hút bụi hút sạch bột mỳ. Cuối cùng dùng khăn thấm chất tẩy rửa lau sạch.</p>
<p><strong>Tẩy rửa những vết bẩn lưu cữu trên thảm len:</strong> Có thể dùng cựa giầy để làm sạch chất bẩn lưu cữu nhiều năm trên tấm thảm len trải dưới đất. Lấy nước bôi lên chỗ bẩn, bôi rộng ra ngoài chu vi của vết bân 20cm. Sau đó phun lên chỗ bẩn chất tẩy rửa thảm len rồi dùng cựa giầy cạo sạch. Cuối cùng, dùng giẻ thấm chất tẩy rửa lau chùi nhiều lần, chùi thật sạch chỗ bị vấy bẩn. Khi nào khô hẳn dùng bàn chải sửa lại như cũ.</p>
<p><strong>Cách xử lý vết cháy trên thảm:</strong> Nếu trên tấm thảm vết cháy không nhiều lắm, bạn có thể dùng bàn chải cứng chải sạch vết cháy. Nếu vết cháy nhiều, bạn dùng kéo cắt bỏ chỗ đó, lấy một miếng thảm tương ứng từ chỗ bị đè dưới chân các đồ dùng gia đình, dùng bàn chải chải cho lớp thảm không bị bẹp xuống, rồi dùng hồ hoặc keo dính dính miếng thảm mới đó vào nơi vừa cắt là được.</p>
<p><strong>Cách giặt sạch thảm đơn giản:</strong> Dùng 300g bột mỳ, 50g muối tinh và 50g bột thạch cao, dùng nước hoà thành hồ, cho thêm vào một ít rượu trắng, cho lên bếp đun nóng đánh đều, để nguội cho khô lại rắc vào chỗ thảm bị bẩn, dùng bàn chải hoặc vải nhung để lau cho đến khi bột khô trở thành dạng bột, thấy thảm sạch dùng máy hút bụi sạch cặn bột là được.</p>
<p><strong>Quét sạch bụi trên trần nhà:</strong> Hàng năm, bạn nên quét dọn trần nhà hai lần, hãy lấy chiếc khăn mặt cũ quấn vào chiếc chổi cán dài hoặc dùng chiếc chổi làm bằng tất ni lông cũ có thể quét hết bụi bặm nhờ vào tính năng tĩnh điện của nó.</p>
<p><strong>Cách bóc giấy dán tường dễ dàng:</strong> Nếu bạn muốn xé bỏ tấm ảnh hoặc giấy dán trên tường dễ dàng, hãy dùng máy sấy tóc thổi nóng tấm giấy, làm cho keo dán bị chảy mềm ra rồi dùng tay xé là được.</p>
<p><strong>Cách xử lý đồng hồ khi bị thấm nước:</strong></p>
<p>- Trước tiên bạn dùng vài lớp giấy vệ sinh hoặc vải nhung dễ hút ẩm, gói kín đồng hồ lại, để cách đèn điện 40w 15cm để sấy trong vòng 30 phút, hơi nước trong đồng hồ sẽ bay đi hết.</p>
<p>- Bạn cũng có thể đeo đồng hồ ngược lại, mặt đồng hồ vào trong, mặt trong đồng hồ lật ra ngoài. Khoảng 2 tiếng sau hơi nước sẽ bốc hơi hết.</p>
<p><strong>Cách chống mồ hôi ăn mòn vỏ đồng hồ:</strong> Dùng xà phòng bánh xoa lên lớp vỏ kim loại của đồng hồ, sau đó dùng vải nhung lau sạch, làm như vậy có thể chống mồ hôi ăn mòn đồng hồ.</p>
<p><strong>Cách khắc phục vết xước trên mặt đồng hồ:</strong> Nếu trên mặt đồng hồ có vết xước, bạn hãy bôi lên đó một ít thuốc đánh răng, rồi dùng bông lau đi lau lại, mặt đồng hồ sẽ sáng bóng như mới.</p>
<p><strong>Mẹo lau chùi thiết bị chiếu sáng dễ dàng:</strong> Lau chùi thiết bị chiếu sáng trong nhà khá khó khăn vì chúng ở trên cao. Bạn hãy lấy 2 chiếc bít tất cũ bỏ đi, đeo vào hai tay rồi nhẹ nhàng lau chùi đèn, lúc này hai tay bạn khá thoải mái có thể lau chùi đến những chỗ cần lau sạch mà tay lại không bị bẩn.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5046/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5046/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5046&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/11/30/m%e1%ba%b9o-v%e1%ba%b7t-lam-s%e1%ba%a1ch-nha-c%e1%bb%ada/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov &#8211; Chương 4</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-4/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-4/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 05 Oct 2011 07:15:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5034</guid>
		<description><![CDATA[Chương 4 Mít Đặc làm thơ Mít Đặc không thành công trong hội hoạ nên chú quyết định sẽ trở thành thi sĩ. Chú có quen một nhà thơ ở phố Hoa Lan. Tên thật anh ta là Bi nhưng vì tất cả các thi sĩ thường ưa những cái tên đẹp đẽ cho nên [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5034&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 4</strong></p>
<p><strong>Mít Đặc làm thơ</strong></p>
<p>Mít Đặc không thành công trong hội hoạ nên chú quyết định sẽ trở thành thi sĩ. Chú có quen một nhà thơ ở phố Hoa Lan. Tên thật anh ta là Bi nhưng vì tất cả các thi sĩ thường ưa những cái tên đẹp đẽ cho nên từ khi anh ta làm thơ, Bi lấy tên là Hoa Giấy.</p>
<p>Một hôm Mít Đặc đến tìm Hoa Giấy và nói :</p>
<p>- Hoa Giấy ạ, cậu dạy mình học làm thơ đi, mình cũng muốn trở thành thi sĩ.</p>
<p>- Nhưng cậu có khiếu làm thơ không? &#8211; Hoa Giấy hỏi.</p>
<p>- Dĩ nhiên là có. Tớ rất có năng khiếu. &#8211; Mít Đặc đáp.</p>
<p>- Mình sẽ thử xem sao. Cậu có biết thế nào là vần thơ không?</p>
<p>- Không. Vần thơ là cái gì?</p>
<p>- Khi nào hai từ có tận cùng như nhau thì gọi là ăn vần. &#8211; Hoa Giấy giải thích &#8211; Ví dụ: vịt với thịt, cáo với gáo. Cậu hiểu chưa?</p>
<p>- Hiểu rồi.</p>
<p>- Cậu tìm cho mình một từ vần với bé.</p>
<p>- Choé. &#8211; Mít Đặc đáp.</p>
<p>- Vần gì như thế: bé &#8211; choé? Hai từ chẳng có vần gì cả.</p>
<p>- Tại sao? Cả hai từ tận cùng bằng chữ e mà.</p>
<p>- Thôi đi, phải làm sao cho các từ nó y hệt nhau và ăn khớp cơ. Này nhé: mèo &#8211; trèo, chậu &#8211; nhậu, bếp &#8211; nếp.</p>
<p>- Mình hiểu rồi! Mèo &#8211; trèo, chậu &#8211; nhậu, bếp &#8211; nếp. Chà, thật là kỳ diệu! Ha-ha-ha!</p>
<p>- Cậu tìm cho mình một từ vần với thương nhân. &#8211; Hoa Giấy nói.</p>
<p>- Khương nhân. &#8211; Mít Đặc đáp.</p>
<p>- Khương nhân! &#8211; Hoa Giấy ngạc nhiên &#8211; Cậu tưởng có cái từ ấy à?</p>
<p>- Chẳng lẽ không có cái từ ấy hay sao?</p>
<p>- Tất nhiên là không.</p>
<p>- Vậy thì hái nhân!</p>
<p>- Hái nhân là cái quái gì? &#8211; Hoa Giấy tròn xoe đôi mắt.</p>
<p>- Thế người chuyên đi hái không thể gọi là hái nhân được à? &#8211; Mít Đặc giải thích.</p>
<p>- Làm gì có từ ấy. &#8211; Hoa Giấy đáp &#8211; Cậu chỉ phịa thôi! Không nên bịa đặt mà phải tìm những từ đã có sẵn.</p>
<p>- Nếu mình không tìm ra thì sao?</p>
<p>- Nếu cậu không tìm ra là cậu cóc có khiếu làm thơ.</p>
<p>- Vậy cậu nói cho mình xem từ nào thì vần với thương nhân? &#8211; Mít Đặc trả lời.</p>
<p>- Cậu chờ một phút. &#8211; Hoa Giấy đồng ý. <span id="more-5034"></span></p>
<p>Hoa Giấy đứng ở giữa phòng, tay chắp trước ngực, đầu ngoẹo về một bên vai và bắt đầu nghĩ. Một lát sau, chú ngửa đầu nhìn lên trần nhà và lại suy nghĩ. Rồi đưa tay ôm lấy cằm suy nghĩ, rồi nhìn xuống đất. Làm như thế, chú vừa dạo trong phòng vừa lẩm nhẩm:</p>
<p>- Thương nhân, chương nhân, phương nhân&#8230; &#8211; Nhưng chú thử hoài các phụ âm khác nhau mà vần thơ vẫn không đến. Sau đó Hoa Giấy nói: &#8211; Chà, từ chi mà lạ! Không tài nào tìm ra vần được.</p>
<p>- À! &#8211; Mít Đặc kêu lên vui mừng &#8211; Cậu thấy đấy nhé! Cậu bắt mình tìm vần cho một cái từ vốn chẳng vần vò gì với cái từ nào khác, thế rồi cậu lại bảo là mình chẳng có khiếu làm thơ.</p>
<p>- Mình rất mong cậu có khiếu làm thơ miễn là cậu đừng làm rầy rà mình. &#8211; Hoa Giấy nói &#8211; Mình đang đau đầu đây. Cậu cứ viết sao cho nó ăn vần với nhau và có ý nghĩa, thế là cậu làm thơ đấy.</p>
<p>- Đơn giản thế thôi à? &#8211; Mít Đặc ngạc nhiên.</p>
<p>- Ừ, rất đơn giản. Điều cốt yếu là phải có khiếu.</p>
<p>Vừa về đến nhà, Mít Đặc bắt tay ngay vào sáng tác. Chú dạo bước trong phòng, khi thì nhìn lên trần nhà, khi thì nhìn xuống đất, đưa tay ôm cằm và miệng lẩm ba lẩm bẩm. Tối đến thì bài thơ đã hoàn thành.</p>
<p>Chú bảo các bạn:</p>
<p>- Này các cậu, mình đọc cho các cậu nghe một bài thơ mình vừa làm xong nhé.</p>
<p>- Thật à? Thơ cậu nói về cái gì thế? &#8211; Mọi người quan tâm hỏi.</p>
<p>- Về các cậu đấy! &#8211; Mít Đặc thú nhận &#8211; Đây mấy câu tặng cậu Biết Tuốt:</p>
<p>Một hôm đi dọc theo dòng suối</p>
<p>Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối.</p>
<p>Biết Tuốt la lên:</p>
<p>- À, cậu trông thấy mình nhảy qua con cá chuối bao giờ thế?</p>
<p>Mít Đặc giải thích:</p>
<p>- Để cho nó vần vò thành thơ mà lị.</p>
<p>- Để cho nó vần à? Thế muốn cho nó vần thì cậu cứ bịa ra những điều sai sự thật hay sao? &#8211; Biết Tuốt tức giận.</p>
<p>- Đúng thế đấy! Điều gì đã có thật thì mình chẳng cần bịa đặt ra nữa. &#8211; Mít Đặc đáp.</p>
<p>- Nếu cậu còn làm như vậy nữa thì cậu sẽ biết tay mình! &#8211; Biết Tuốt đe doạ &#8211; Bây giờ thử xem cậu viết về các cậu khác ra sao nào?</p>
<p>- Các cậu nghe này, đây là thơ tặng cậu Nhanh Nhảu:</p>
<p>Nhanh Nhảu đói, thật tội</p>
<p>Nuốt chửng bàn là nguội.</p>
<p>Nhanh Nhảu hét:</p>
<p>- Nó nói dối đấy! Mình có bao giờ nuốt cái bàn là nguội đâu.</p>
<p>- Cậu đừng giận, muốn cho nó vần, mình mới nói cái bàn là nguội. &#8211; Mít Đặc trả lời.</p>
<p>Nhưng Nhanh Nhảu càng hét dữ hơn:</p>
<p>- Mình không bao giờ nuốt chửng cái bàn là nguội, nóng nào cả!</p>
<p>- Nào mình có nói là cậu nuốt chửng cái bàn là nóng đâu. Yên! Nghe thơ về cậu Ngộ Nhỡ đây:</p>
<p>Có cái bánh nhân mỡ</p>
<p>Dưới gối cậu Ngộ Nhỡ.</p>
<p>Ngộ Nhỡ lật ngay cái gối lên và cáu sườn tuyên bố:</p>
<p>- Lại nói dối rồi! Có cái bánh nào đâu!</p>
<p>- Khổ lắm, cậu chẳng hiểu thơ ca gì cả. Chỉ vì cho nó vần nên người ta mới nói là có cái bánh, mặc dù cậu chẳng có cái bánh cóc nào. Các cậu có muốn mình đọc mấy câu thơ về cậu Thuốc Viên không?</p>
<p>Bác sĩ Thuốc Viên kiên quyết phản đối:</p>
<p>- Các bạn ơi, Mít Đặc nó giễu chúng mình. Phải chấm dứt đi thôi. Chẳng lẽ chúng mình cứ nghe cậu ấy đọc những câu thơ nhảm nhí về chúng mình mãi hay sao?</p>
<p>Hầu hết các chú tí hon đều đồng ý như vậy:</p>
<p>- Thôi đi! Nghe đủ rồi! Đấy không phải là thơ mà là chuyện trêu chọc.</p>
<p>Nhưng Biết Tuốt, Nhanh Nhảu và Ngộ Nhỡ thì lại hét to:</p>
<p>- Cứ tiếp tục đi! Cậu ấy đọc về bọn mình rồi, bây giờ để cậu ấy đọc những câu thơ viết về các cậu khác xem sao nào.</p>
<p>- Không, không! &#8211; Các chú kia thét &#8211; Chúng tớ chẳng thèm nghe nữa đâu!</p>
<p>- Được rồi, nếu các cậu chẳng thèm nghe thì mình sẽ đi đọc cho hàng xóm láng giềng nghe vậy.</p>
<p>Thế là tất cả cùng la lên một lượt:</p>
<p>- Sao? Cậu định đem giễu bọn mình với người khác à? Nếu cậu làm thế thì cậu đừng có về đây nữa.</p>
<p>- Được, mình chẳng đi đâu. &#8211; Mít Đặc đồng ý &#8211; Nhưng mà các cậu đừng có cáu với mình nữa nhé.</p>
<p>Từ đó, Mít Đặc không bao giờ làm thơ nữa.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5034/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5034/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5034&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-4/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov &#8211; Chương 3</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-3/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-3/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Oct 2011 17:20:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5033</guid>
		<description><![CDATA[Chương 3 Mít Đặc học vẽ Thuốc Nước là một họa sĩ có biệt tài. Lúc nào chú cũng mặc chiếc áo khoác dài thõng. Chỉ việc nhìn chú đứng trước giá vẽ, mình bận chiếc áo khoác, tay cầm cái bút và mớ tóc dài hất ra đằng sau cũng đủ hiểu rằng đó [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5033&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 3</strong></p>
<p><strong>Mít Đặc học vẽ</strong></p>
<p>Thuốc Nước là một họa sĩ có biệt tài. Lúc nào chú cũng mặc chiếc áo khoác dài thõng. Chỉ việc nhìn chú đứng trước giá vẽ, mình bận chiếc áo khoác, tay cầm cái bút và mớ tóc dài hất ra đằng sau cũng đủ hiểu rằng đó là một họa sĩ thực sự.</p>
<p>Bởi vì không có ai ưa nghe nhạc của chú, cho nên Mít Đặc đã quyết định bước vào nghề hội họa. Chú đến tìm Thuốc Nước và bảo:</p>
<p>- Cậu nghe đây, Thuốc Nước ạ, mình muốn trở thành họa sĩ, cậu cho mình xin một cái bút và ít mực màu.</p>
<p>Thuốc Nước vốn không phải là người bủn xỉn, liền lấy cái hộp màu cũ và một cái bút đưa cho Mít Đặc. Cũng đúng hôm ấy, Tịt Mũi đến thăm Mít Đặc. Mít Đặc nói:</p>
<p>- Cậu đến thật đúng lúc, cậu ngồi xuống đây để mình vẽ chân dung cho.</p>
<p>Tịt Mũi vui lòng ngồi xuống ghế và Mít Đặc bắt tay ngay vào việc. Để cho tranh vẽ cậu bạn được toàn mỹ, chú lấy những màu đẹp nhất: chú vẽ một cái mũi đỏ hồng, một đôi tai xanh nhạt, cặp môi xanh thẫm và đôi mắt màu da cam. Tịt Mũi sốt ruột muốn nhìn tí xem sao nên cứ cựa quậy hoài trên ghế. <span id="more-5033"></span></p>
<p>Mít Đặc cảnh cáo chú:</p>
<p>- Đừng động đậy, nếu không thì mình không bảo đảm là sẽ vẽ giống cậu đâu.</p>
<p>- Hiện giờ đã giống mình chưa?</p>
<p>- Bây giờ thì giống đích cậu rồi! &#8211; Mít Đặc đáp và lại vẽ thêm một bộ ria to màu tím.</p>
<p>Bức họa vừa xong, Tịt Mũi đã lao tới:</p>
<p>- Cho mình xem nào!</p>
<p>Mít Đặc cho phép bạn ngó.</p>
<p>Tịt Mũi giương mắt hết sức ngạc nhiên:</p>
<p>- Cậu bảo thế mà giống mình à?</p>
<p>- Hoàn toàn giống.</p>
<p>- Tại sao mình không có ria cậu lại vẽ ria cho mình?</p>
<p>- Nhưng&#8230; mà vì rồi nó sẽ mọc.</p>
<p>- Còn cái mũi đỏ?</p>
<p>- Chà, để cho cậu đẹp trai hơn.</p>
<p>- Tại sao cậu lại vẽ tóc mình xanh da trời? Tóc mình có xanh thế đâu?</p>
<p>- Ừ, xanh da trời nếu cậu không thích thì mình có thể làm cho nó thành xanh lá cây ngay.</p>
<p>Tịt Mũi la lên:</p>
<p>- Bức tranh này tồi lắm, tớ xé nó đây.</p>
<p>- Ồ, ai lại đi phá một tác phẩm nghệ thuật?</p>
<p>Tịt Mũi định vớ lấy bức tranh, thế là hai chú đánh nhau, ầm ĩ đến nỗi Biết Tuốt phải chạy đến, cùng với bác sĩ Thuốc Viên và các chú tí hon khác.</p>
<p>- Sao hai cậu lại đánh nhau?</p>
<p>Tịt Mũi thét:</p>
<p>- Các cậu làm trọng tài cho bọn mình. Cậu ấy vẽ ai vậy? Cóc phải là mình đâu!</p>
<p>- Đúng rồi! Cậu ấy vẽ cái gì à? Một thằng bù nhìn giữ dưa.</p>
<p>Mít Đặc giải thích:</p>
<p>- Các cậu không đoán ra nổi bởi vì mình không ghi rõ là mình vẽ ai. Mình sẽ viết ngay lập tức, thế là hai năm rõ mười.</p>
<p>Chú lấy cái bút chì và kẻ chữ: &#8220;Tịt Mũi&#8221; bằng những chữ in thật to vào dưới bức tranh rồi chú treo lên tường và nói:</p>
<p>- Mình treo lên đây cho mọi người đều thấy.</p>
<p>Tịt Mũi nói:</p>
<p>- Mình bảo cho cậu biết trước là khi nào cậu đi ngủ, mình sẽ đến lấy xuống và xé đi đấy.</p>
<p>- Đêm nay mình sẽ không đi ngủ để canh. &#8211; Mít Đặc trả lời.</p>
<p>Tịt Mũi tức giận bỏ về nhà còn Mít Đặc tối đó không đi ngủ thật. Khi mọi người đã ngủ, chú lấy mực màu và cặm cụi vẽ. Chú vẽ chú Tròn Xoay người béo tròn suốt cả bề ngang tờ giấy; chú Nhanh Nhảu thì có bộ giò gầy như que tăm và có cái đuôi như cái đuôi chó, không hiểu vì sao? Chú thợ săn Viên Đạn thì đang cưỡi con chó Mực. Còn bác sĩ Thuốc Viên thì chú vẽ vào giữa mặt một cái nhiệt kế để thay cho chiếc mũi. Và Biết Tuốt thì ghê gớm hơn, được tặng một đôi tai lừa. Những bức chân dung ấy nói chung vẽ rất buồn cười, và kỳ quặc.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb4-jpg.png"><img class="aligncenter size-full wp-image-5039" title="ncplcmdvcb4.jpg" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb4-jpg.png?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>Sáng ra, Mít Đặc đem treo lên tường và ghi tên các chú bên dưới các bức tranh: thế là căn buồng trở thành một phòng triễn lãm thực sự.</p>
<p>Bác sĩ Thuốc Viên tỉnh dậy đầu tiên; trông thấy các bức tranh, chú liền phá lên cười. Chú cho là nét vẽ rất khá, chú đeo kính vào rồi lại gần, đi từ bức này qua bức khác; chú ngắm nghía mãi, miệng không ngớt cười.</p>
<p>Chú nói:</p>
<p>- Hoan hô Mít Đặc! Mình chưa bao giờ no cười đến thế.</p>
<p>Rồi cuối cùng chú dừng lại bên bức chân dung của mình và cất giọng hỏi nghiêm nghị:</p>
<p>- Người nào đây? Chắc cậu sẽ bảo là mình đây chứ gì? Không, cóc phải mình đâu! Bức tranh này thất bại rồi, cậu bóc ngay nó đi thôi.</p>
<p>- Không, cứ để nó đấy! &#8211; Mít Đặc đáp.</p>
<p>Bác sĩ Thuốc Viên không hài lòng:</p>
<p>- Được, mình thấy cậu đã ốm rồi đấy: chắc là mắt cậu bị đau cái gì cho nên cậu mới vẽ một ống nhiệt kế vào chỗ cái mũi của mình. Chiều nay, mình sẽ cho cậu uống thuốc tẩy.</p>
<p>Món thuốc tẩy thì Mít Đặc không tài nào chịu nổi cho nên chú phản đối:</p>
<p>- Đừng làm thế, bây giờ mình đã rõ rồi, bức tranh này hỏng.</p>
<p>Vừa nói, chú vừa hạ bức tranh xuống và xé nát.</p>
<p>Chú thợ săn Viên Đạn là người ngủ dậy thứ hai và đứng trước các bức chân dung, chú rất lấy làm khoái chí. Chú cười ngặt cười nghẽo. Nhưng rồi chú đứng sững lại khi thấy bức tranh vẽ chú và chú bực mình ngay.</p>
<p>Chú quát tháo:</p>
<p>- Cái này tồi quá, hỏng quá. Cậu phải tháo nó ngay lập tức! Nếu không tớ không cho cậu cùng đi săn nữa.</p>
<p>Đích thị là Mít Đặc còn muốn đi săn nữa cho nên chú vội vàng tháo bức tranh xuống.</p>
<p>Đối với các chú tí hon khác cũng xảy ra câu chuyện tương tự. Chú nào cũng cười trước chân dung của kẻ khác nhưng thảy đều nổi xung lên khi thấy bức họa vẽ mình.</p>
<p>Người ngủ nhiều nhất là Thuốc Nước, chú bao giờ cũng thức dậy muộn nhất. Vừa trông thấy bức chân dung của chú ở trên tường, chú đã nổi cáu. Thế mà là một bức chân dung ư? Thật là phản nghệ thuật! Một sự bôi bác bẩn thỉu, không hơn không kém. Chú vớ lấy, xé ra và bắt Mít Đặc trả lại bút vẽ và các mực màu.</p>
<p>Bây giờ chỉ còn lại bức tranh của Tịt Mũi, Mít Đặc ôm trong tay và đem đến nhà bạn.</p>
<p>- Tịt Mũi, nếu cậu thích tấm chân dung này thì mình cho cậu đấy. Chúng ta xử hòa với nhau nhé.</p>
<p>Tịt Mũi xé vụn bức tranh.</p>
<p>- Đồng ý là chúng ta xử hòa nhưng nếu cậu lại giở trò ra thì sẽ sinh chuyện đấy.</p>
<p>Mít Đặc đáp:</p>
<p>- Mình sẽ không bao giờ vẽ nữa. Mình mất công vẽ mà chẳng ai nói một lời cám ơn, ai cũng bất bình và gây sự với mình. Không, mình chả thèm làm họa sĩ nữa đâu!</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5033/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5033/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5033&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-3/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb4-jpg.png" medium="image">
			<media:title type="html">ncplcmdvcb4.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov &#8211; Chương 2</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-2/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-2/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Oct 2011 17:16:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5032</guid>
		<description><![CDATA[Chương 2 Mít Đặc muốn trở thành nhạc sĩ Mít Đặc mà làm cái gì thì y như rằng chú chỉ làm nửa chừng nửa vời hay là làm lộn ngược. Khi đọc sách, chú tách bạch ra từng vần mà không bao giờ đọc thành tiếng và khi chú viết, bao giờ chú cũng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5032&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 2</strong></p>
<p><strong>Mít Đặc muốn trở thành nhạc sĩ</strong></p>
<p>Mít Đặc mà làm cái gì thì y như rằng chú chỉ làm nửa chừng nửa vời hay là làm lộn ngược. Khi đọc sách, chú tách bạch ra từng vần mà không bao giờ đọc thành tiếng và khi chú viết, bao giờ chú cũng viết theo lối chữ in. Người ta thường bảo là đầu óc chú không rỗng tuếch, nhưng không phải như vậy đâu, bởi vì chú cũng biết nghĩ ngợi.</p>
<p>Nói của đáng tội, chú không phải là người xấu. Chú cũng muốn học tập nhưng chú muốn biết ngay tức khắc kia mà không phải khổ công rèn luyện gì. Song điều đó không thể nào làm được, dù là đối với những chú tí hon thông minh nhất.</p>
<p>Các cô chú tí hon rất ham thích âm nhạc và Kèn Đồng là một nhạc sĩ xuất sắc. Chú có đủ mọi thứ nhạc cụ và hay biểu diễn luôn. Mọi người chăm chú nghe và khen ngợi chú. Mít Đặc phát ghen tỵ lên với Kèn Đồng vì những lời khen đó nên chú đề nghị với Kèn Đồng:</p>
<p>- Mình định trở thành nhạc sĩ, cậu dạy mình chơi nhạc nhé.</p>
<p>- Đồng ý. &#8211; Kèn Đồng đáp &#8211; Cậu ưng chọn nhạc cụ nào?</p>
<p>- Cái nào dễ nhất ấy.</p>
<p>- Đàn ba-la-lai-ka nhé.</p>
<p>- Ừ, cậu đưa cái ba-la-lai-ka của cậu cho mình, mình thử xem sao. <span id="more-5032"></span></p>
<p>Kèn Đồng đưa đàn cho bạn. Mít Đặc gại gại dây đàn và nói:</p>
<p>- Không, cái này kêu khẽ quá. Cậu đưa cho mình cái gì kêu to hơn cơ.</p>
<p>Kèn Đồng đưa cho bạn cây đàn vi-ô-lông. Mít Đặc cầm lấy, dùng chiếc vĩ cọ vào dây đàn rồi nói:</p>
<p>- Mình muốn cái nào kêu to hơn nữa.</p>
<p>- Vậy thì cậu lấy cái kèn của mình.</p>
<p>- Được, mình sẽ thử xem.</p>
<p>Kèn Đồng vác cây kèn đồng lớn của chú đến, Mít Đặc ra sức thổi nên cái kèn kêu ầm ĩ.</p>
<p>- Tuyệt quá! &#8211; Chú reo lên.</p>
<p>- Tốt đấy! &#8211; Kèn Đồng nói &#8211; Cậu thích cái kèn thì học chơi kèn đi.</p>
<p>- Tại sao tớ phải học nhỉ? Cứ thế là tớ cũng biết chơi rồi. &#8211; Mít Đặc nói.</p>
<p>- Mình thấy là cậu chẳng biết cóc gì hết.</p>
<p>- Mình biết đứt đi ấy chứ, cậu nghe này! &#8211; Mít Đặc lại ngậm cái kèn và phồng mang trợn mắt lên thổi. Cái kèn thét: &#8220;Tuýt, t-u-ý-t!&#8221;</p>
<p>- Cậu hét đấy chứ có phải chơi kèn đâu! &#8211; Kèn Đồng nói.</p>
<p>- Không, tớ vẫn chơi, chơi mạnh và giỏi lắm.</p>
<p>- Đồ ngốc! Vấn đề không phải là chơi mạnh mà chơi thế nào cho hay!</p>
<p>- Nhưng rõ ràng là tớ chơi cũng hay đấy chứ!</p>
<p>- A, cậu cho thế là hay à? Nhất định là cậu chả có một chút khiếu âm nhạc nào!</p>
<p>Mít Đặc nổi cáu:</p>
<p>- Chỉ mình cậu có khiếu âm nhạc thôi đấy? Cậu ghen với tớ chứ gì? Cậu chỉ muốn người ta nghe cậu chơi và khen ngợi cậu thôi.</p>
<p>- Không phải thế. &#8211; Kèn Đồng đáp &#8211; Cậu cầm lấy cái kèn của mình và muốn chơi thế nào thì chơi. Thiên hạ tha hồ ca ngợi cậu bởi vì cậu tự thấy cậu chả phải học tập gì nữa.</p>
<p>- Được! &#8211; Mít Đặc đáp và chú lại thổi kèn thật tợn. Nhưng chú vốn không biết chơi nên cái kèn cứ rống lên, và sủa rền rĩ. Kèn Đồng cáu tiết lắm rồi. Chú khoác chiếc áo nhung, và đeo vào cổ một cái nơ hồng giả làm cà vạt rồi đi chơi.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb3-jpg1.png"><img class="aligncenter size-full wp-image-5037" title="ncplcmdvcb3.jpg" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb3-jpg1.png?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>Tối đến, khi mọi người về nhà, Mít Đặc lại đem kèn ra thổi:</p>
<p>- T-u-ý-t! T-u-ý-t!</p>
<p>Mọi người phản đối:</p>
<p>- Làm cái gì mà ầm như quỷ thế?</p>
<p>Chú giải thích:</p>
<p>- Mình chơi kèn đấy.</p>
<p>- Thôi đi! &#8211; Biết Tuốt hét &#8211; Cậu làm điếc cả tai chúng mình!</p>
<p>- Điếc tai! Tại vì cậu không quen nghe âm nhạc của minh. &#8211; Mít Đặc đáp &#8211; Bao giờ cậu quen thì cậu sẽ không điếc tai nữa.</p>
<p>- Nhưng mà tớ không thích nghe nhạc của cậu, tớ nhổ vào cái nhạc của cậu ấy!</p>
<p>Mít Đặc cứ phớt lờ và tiếp tục chơi:</p>
<p>- T-u-ý-t! Ru-vu!</p>
<p>Kèn kêu to quá! Các chú tí hon cùng chửi mắng Mít Đặc:</p>
<p>- Thôi! Thôi! Cậu xéo với cái kèn thổ tả ấy đi!</p>
<p>- Các cậu muốn tớ đi đâu bây giờ?</p>
<p>- Cậu ra ngoài đồng mà thổi.</p>
<p>- Nhưng mà ngoài đồng chẳng có ai nghe tớ chơi.</p>
<p>- Cậu cứ nhất định là phải có người nghe cậu chơi à?</p>
<p>- Nhất định!</p>
<p>- Thế thì cậu ra phố, hàng xóm láng giềng người ta sẽ nghe cậu.</p>
<p>Mít Đặc ra đi và thổi kèn dưới cửa sổ nhà bên cạnh, lập tức người ta quát và đuổi chú đi xa hơn. Chú lại đến trước cửa nhà khác và cảnh xua đuổi ấy lại diễn ra. Lại một nhà thứ ba nữa. Nhưng lần này, chú nổi đoá lên và đáng lẽ rút lui, chú lại ra sức thổi để trả thù. Vì thế chủ nhà giận dữ bước ra và xông về phía chú. Chú bèn tháo lui với chiếc kèn đồng.</p>
<p>Từ bữa đó, Mít Đặc thôi không chơi kèn nữa. Và chú kể chuyện lại cho những ai muốn hóng chuyện chú: &#8220;Họ không hiểu nhạc của mình, vì họ không đủ trình độ. Khi nào trình độ họ khá, họ sẽ phải yêu cầu mình chơi. Nhưng lúc đó thì đã muộn rồi, mình chẳng chơi nhạc nữa đâu.&#8221;</p>
<p><strong></strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5032/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5032/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5032&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb3-jpg1.png" medium="image">
			<media:title type="html">ncplcmdvcb3.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov &#8211; Chương 1</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Oct 2011 17:12:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5026</guid>
		<description><![CDATA[Chương 1 Các cô chú tí hon ở thành phố Hoa Người ta gọi họ là tí hon vì họ chỉ lớn xấp xỉ bằng quả dưa chuột nhỏ. Họ ở tại một thành phố rất đẹp, đẹp như mọi thành phố trong truyện thần tiên. Xung quanh các nhà mọc đủ các thứ hoa: [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5026&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 1</strong></p>
<p><strong>Các cô chú tí hon ở thành phố Hoa</strong></p>
<p>Người ta gọi họ là tí hon vì họ chỉ lớn xấp xỉ bằng quả dưa chuột nhỏ. Họ ở tại một thành phố rất đẹp, đẹp như mọi thành phố trong truyện thần tiên. Xung quanh các nhà mọc đủ các thứ hoa: hoa mẫu đơn, hoa cúc, hoa lan và các phố xá mang những tên hoa: phố Hoa Bìm Bìm, phố Hoa Cúc, phố Hoa Mua. Còn thành phố được gọi là thành phố Hoa, nằm trên bờ suối mà các cô chú tí hon gọi là sông Dưa Chuột vì chung quanh mọc rất nhiều dưa chuột.</p>
<p>Đằng sau con sông có một khu rừng. Các cô chú tí hon lấy vỏ cây bạch dương làm thuyền và dùng thuyền đó qua sông vào rừng kiếm quả, hạt dẻ và nấm. Bé bỏng như họ mà đi hái quả đã là cả một việc công phu, nhưng muốn kiếm hạt dẻ thì họ lại còn phải khổ công hơn nữa, họ phải trèo lên cành cây mang theo cả cưa, vì lẽ dĩ nhiên họ không thể nào hái hạt dẻ bằng tay không được. Khi họ đi hái nấm, họ cũng phải dùng cưa để cưa nấm sát đất rồi đẵn ra thành nhiều miếng nhỏ để tha về nhà cho tiện.</p>
<p>Có hai loại tí hon: tí hon trai và tí hon gái. Các chú tí hon thường mặc một chiếc quần dài hoặc đánh một cái quần đùi có dây đeo, còn các cô tí hon thì ưa mặc áo dài màu sặc sỡ. Ngại mất thì giờ chải đầu chải tóc, các chú thích cắt tóc ngắn, còn các cô thì trái lại, để tóc thật dài và ưa chải chuốt cho đẹp. Các cô tết tóc thành những cái đuôi sam dài và thắt bằng những dải vải nhỏ, họ đeo những chiếc nơ cả ở giữa đỉnh đầu. Nhiều chú tí hon tự hào rằng mình là con trai, không đi lại chơi bời gì với các cô tí hon. Còn về phía các cô thì lại mong đừng có chuyện gì dính dáng với các chú tí hon. Mỗi khi trông thấy một chú tí hon đi tới là các cô vội vàng rảo bước qua phố. Các cô làm thế là đúng, bởi vì có một vài chú tí hon hễ đi gần các cô là thế nào cũng nói những điều bậy bạ hoặc xô đẩy họ, hoặc xấu thói hơn nữa là giật đuôi sam của họ. Dĩ nhiên là cũng có những chú tí hon không làm như vậy nhưng điều đó có ghi rõ ràng ở trên trán họ đâu, cho nên tốt hơn hết là các cô đừng có chạm mặt với các chú. Các chú lúc cáu lên gọi các cô bằng mọi biệt hiệu nhảm nhí và ngược lại, các cô cũng tặng cho các chú đủ thứ tên cay cú.</p>
<p>Có lẽ một vài bạn đọc sẽ kêu rằng tôi bịa ra những chuyện này và trong thực tế làm gì có những chú tí hon như thế. Nhưng tôi không nói là trong thực tế có những chú như vậy. Thực tế là một việc và một thành phố trong truyện lại là một việc khác. Trong một thành phố ở trong truyện thì việc gì cũng có thể xảy ra được.</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5028" title="ncplcmdvcb1" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb1.jpg?w=1000" alt=""   /></a><br />
<span id="more-5026"></span><br />
Mười sáu chú tí hon cùng ở một căn nhà trong phố Hoa Bìm Bìm. Thoạt tiên là Biết Tuốt. Người ta gọi chú như vậy là vì chú hiểu biết rất nhiều điều. Và chú hiểu biết nhiều điều là bởi vì chú đọc rất nhiều sách. Trong phòng của chú, chỗ nào cũng có sách: trên bàn và dưới gầm bàn, trên giường và dưới gầm giường nữa. Biết Tuốt đọc sách nhiều nên đã trở thành thông thái: người ta yêu mến chú và lắng nghe chú nói. Bao giờ chú cũng mặc một bộ quần áo đen và khi chú ngồi vào bàn đọc sách với cặp kính đeo trên mũi thì người ta cứ ngỡ chú là một vị giáo sư.</p>
<p>Sau đó là bác sĩ Thuốc Viên nổi tiếng có tài chữa mọi bệnh cho các cô chú tí hon. Lúc nào người ta cũng thấy chú khoác áo choàng trắng và đội mũ trắng. Ngoài ra còn có chú thợ máy Bù Loong với chú giúp việc Đinh Vít; chú Nước Đường nghiện uống nước ngọt có ga, một chú tí hon lịch sự nhất, vốn hay bực mình khi người khác quên nói “cám ơn” hay “xin vô phép”; chú thợ săn Viên Đạn với con chó Mực và khẩu súng bắn bằng đạn nút bấc; hoạ sĩ Thuốc Nước, nhạc sĩ Kèn Đồng. Còn có các chú Cáu Kỉnh, Lặng Lẽ, Tròn Xoay, Nhanh Nhảu, Mất Sạch, và hai anh em chú Ngộ Nhỡ, Chắc Chắn. Nhưng người mà ai cũng quen biết là Mít Đặc. Người ta gọi chú như vậy là vì chú chẳng hiểu biết điều gì cả.</p>
<p>Chú đội một cái mũ to xanh biếc và mặc một cái quần vàng, một chiếc áo sơ mi màu da cam và thắt một cái cà vạt xanh lá cây. Tính chú ưa những màu sặc sỡ, ăn mặc loè loẹt như con vẹt, cả ngày chú lượn quanh thành phố, bịa đặt ra đủ chuyện để kể cho bất kỳ ai muốn hóng chuyện và thường xuyên trêu chọc các cô tí hon. Nhác thấy chiếc áo sơ mi màu da cam của chú là các cô đã quay gót trở về nhà. Mít Đặc có một cậu bạn là chú Tịt Mũi ở phố Hoa Cúc. Hai chú mà tán chuyện thì kéo dài đến hàng giờ và mỗi ngày gây sự với nhau hai mươi lần và cũng xử hoà hai chục bận.</p>
<p>Đây là một chuyện đã xảy ra làm cho Mít Đặc nổi danh đình đám.</p>
<p>Một hôm, Mít Đặc lượn chán trong thành phố rồi ra ngoài đồng chơi. Ngoài đồng vắng tanh vắng ngắt. Chỉ có một con bọ dừa đang bay. Con bọ dừa vốn mắt không được tinh cho lắm nên húc ngay phải gáy Mít Đặc. Mít Đặc ngã lăn ra đất. Con bọ dừa liền thừa cơ lủi mất. Khi Mít Đặc đứng dậy, chú nhìn quanh tự hỏi không biết người nào đã làm cho chú té nhào. Chú chẳng trông thấy một ai.</p>
<p>Chú tự nhủ: “Chắc có cái gì từ trên trời rơi xuống?”</p>
<p>Chú ngẩng đầu nhìn trời nhưng chỉ nhìn thấy mặt trời rực sáng. Nhìn ông mặt trời rực sáng, chú lại nghĩ: “Cái đó hẳn là từ trên mặt trời rớt xuống, chắc có một mẩu nào rời ra và rơi trúng đầu mình”.</p>
<p>Trở về nhà, Mít Đặc gặp nhà thiên văn Thủy Tinh. Chú Thủy Tinh quả thật là táo tợn! Chú lấy những mảnh chai làm thành một thứ kính phóng đại và với nhiều mảnh kính đó, chú làm ra một ống kính khổng lồ để ngắm trăng sao. Vì thế chú trở thành nhà thiên văn.</p>
<p>Mít Đặc gọi chú:</p>
<p>- Ê, Thủy Tinh! Cậu biết chuyện gì vừa xảy ra không? Một mảnh mặt trời rơi vào đầu tớ đấy!</p>
<p>Thủy Tinh cười to:</p>
<p>- Chỉ khoác lác thôi! Nếu vậy thì nó phải đập bẹt cậu ra thành một cái bánh đa. Mặt trời to lắm, to hơn quả đất kia.</p>
<p>- Không thể thế được! Hình như nó chả to hơn cái đĩa đâu. &#8211; Mít Đặc trả lời.</p>
<p>Thủy Tinh giải thích:</p>
<p>- Đúng là chúng mình thấy nó y như bằng cái đĩa nhưng tại vì nó ở rất xa. Thực ra, mặt trời là một quả địa cầu khổng lồ. Mình đã nhìn thấy nó trong ống kính của mình. Nếu nó chỉ rớt xuống một mẩu nhỏ xíu thôi thì cũng đủ phá tan cả thành phố của chúng mình.</p>
<p>Mít Đặc kêu to:</p>
<p>- Không thể được! Không tin được! Tớ sẽ kể chuyện ấy cho bọn chúng nó nghe, tớ chắc là chúng nó chả biết đâu. Còn cậu thì dù sao cũng cứ nhìn vào ống kính của cậu: biết đâu chẳng có mảnh nào đó rớt xuống thì sao?</p>
<p>Mít Đặc bỏ chạy liền. Và hễ gặp chú tí hon nào, chú cũng báo tin ngay:</p>
<p>- Này, cậu có biết mặt trời to bằng nào không? Nó to hơn quả đất chúng ta. Có một mảnh mặt trời rời ra và rớt xuống rất nhanh. Chúng mình rồi sẽ bẹp hết ráo. Thật là khiếp! Cậu thử hỏi cậu Thủy Tinh mà xem.</p>
<p>Ai nghe chú nói cũng cười: người ta biết chú là chàng ba hoa. Ba chân bốn cẳng chạy một mạch về đến nhà, chú thét tướng lên:</p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb2.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5029" title="ncplcmdvcb2" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb2.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p>- Anh em ơi! Trốn đi thôi! Có mảnh văng đấy!</p>
<p>- Mảnh nào? Cậu nói cái gì thế?</p>
<p>- Một mảnh của mặt trời, chúng ta rồi sẽ chết bẹp hết! Các cậu không biết sao? Mặt trời to hơn quả đất kia!</p>
<p>- Cậu bịa cái gì thế?</p>
<p>- Mình chả bịa gì cả. Chính Thủy Tinh nói đấy, nó đã nhìn thấy mặt trời trong ống kính của nó.</p>
<p>Nghe nói thế, các chú tí hon đều ùa ra ngoài xem có thật là mặt trời mất mất một mảnh không. Nhưng mặt trời vẫn sáng, làm cho các chú chảy nước mắt, không thấy gì nữa và các chú có cảm giác là mặt trời cũng có khuyết đi tí chút thật. Mít Đặc kêu:</p>
<p>- Chúng ta rút đi thôi! Rút đi thôi!</p>
<p>Các chú chạy vào nhà để thu dọn đồ đạc, Thuốc Nước vơ vội bút vẽ và các mực màu. Kèn Đồng vớ lấy kèn và đàn. Bác sĩ Thuốc Viên quên bẵng mất túi thuốc của mình, không biết là để ở đâu nữa, chú chạy nháo nhào từ phòng này qua phòng nọ. Vừa lúc Tròn Xoay đến bên cửa tay cầm đôi giày cao su, tay cầm cái dù thì chú nghe thấy tiếng Biết Tuốt thét:</p>
<p>- Đứng lại! Bình tĩnh! Không có chuyện gì xảy ra đâu! Chẳng nhẽ các cậu không biết Mít Đặc là anh chàng ba hoa à? Cậu ấy bịa cả ra đấy.</p>
<p>Mít Đặc thét lớn:</p>
<p>- Bịa ư? Nếu các cậu không tin mình thì đi hỏi cậu Thủy Tinh xem.</p>
<p>Cả bọn chạy đi tìm Thủy Tinh. Đúng là Mít Đặc đã phịa ra. Ai cũng cười, cũng giễu Mít Đặc:</p>
<p>- Kể ra người ta tin cậu được cũng thật lạ!</p>
<p>- Các cậu tưởng là mình không ngạc nhiên sao? Mình thề với các cậu là mình cũng đã tin đấy!</p>
<p>Và Mít Đặc là như thế đấy!</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5026/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5026/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5026&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">ncplcmdvcb1</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">ncplcmdvcb2</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Oct 2011 17:06:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5022</guid>
		<description><![CDATA[Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov Chương 1: Các cô chú tí hon ở thành phố Hoa Chương 2: Mít Đặc muốn trở thành nhạc sĩ Chương 3: Mít Đặc học vẽ Chương 4: Mít Đặc làm thơ Chương 5: Mít Đặc tập lái xe&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.. Chương 6: Biết [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5022&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:center;"><strong>Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn &#8211; Nikolai Nosov</strong></p>
<p><a href="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-5023" title="ncplcmdvcb" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb.jpg?w=1000" alt=""   /></a></p>
<p><a href="http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/">Chương 1: Các cô chú tí hon ở thành phố Hoa</a></p>
<p><a href="http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-2/">Chương 2: Mít Đặc muốn trở thành nhạc sĩ</a></p>
<p><a href="http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-3/">Chương 3: Mít Đặc học vẽ</a></p>
<p><a href="http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov-ch%c6%b0%c6%a1ng-4/">Chương 4: Mít Đặc làm thơ</a></p>
<p>Chương 5: Mít Đặc tập lái xe&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 6: Biết Tuốt sáng chế ra khinh khí cầu..</p>
<p>Chương 7: Chuẩn bị lên đường&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 8: Lên đường&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 9: Trên chín tầng mây &#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 10: Tai nạn&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 11: Đến nơi xa lạ&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 12: Câu chuyện bên bàn ăn &#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 13: Thăm thành phố Xanh&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>Chương 14: Trong bệnh viện&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>Chương 15: Một buổi hòa nhạc&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>Chương 16: Bù Loong và Đinh Vít đến thành phố Diều</p>
<p>Chương 17: Ở thành phố Diều&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 18: Thăm Cả Láu&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 19: Thuốc Nước làm việc&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 20: Bù Loong và Đinh Vít trở về&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 21: Máy móc kỳ diệu&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 22: Tẩu thoát&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Chương 23: Sáng kiến hợp lý hóa của Thuốc Nước</p>
<p>Chương 24: Viên Đạn nằm ở bệnh viện&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Chương 25: Đinh Dép trở về</p>
<p>Chương 26: Cuộc gặp gỡ bất ngờ</p>
<p>Chương 27: Lại làm lành</p>
<p>Chương 28: Vũ hội</p>
<p>Chương 29: Trở về</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5022/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5022/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5022&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/10/05/nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-phieu-l%c6%b0u-c%e1%bb%a7a-mit-d%e1%ba%b7c-va-cac-b%e1%ba%a1n-nikolai-nosov/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/10/ncplcmdvcb.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">ncplcmdvcb</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Một vài thủ thuật dành cho file PDF</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2011/09/21/m%e1%bb%99t-vai-th%e1%bb%a7-thu%e1%ba%adt-danh-cho-file-pdf/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2011/09/21/m%e1%bb%99t-vai-th%e1%bb%a7-thu%e1%ba%adt-danh-cho-file-pdf/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 20 Sep 2011 20:14:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tin học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5017</guid>
		<description><![CDATA[Có thể nói PDF là một định dạng file sử dụng trong việc chia sẻ tài liệu tốt nhất hiện nay. Bạn có thể sử dụng nó trên máy tính, điện thoại, thiết bị đọc ebooks,&#8230;. Mặc dù vậy việc thao tác với file PDF là chuyện không hề đơn giản đối với người sử [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5017&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><img class="aligncenter" src="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/09/pdf.png?w=128" alt="PDF" /></div>
<p>Có thể nói PDF là một định dạng file sử dụng trong việc chia sẻ tài liệu tốt nhất hiện nay. Bạn có thể sử dụng nó trên máy tính, điện thoại, thiết bị đọc ebooks,&#8230;. Mặc dù vậy việc thao tác với file PDF là chuyện không hề đơn giản đối với người sử dụng, mặt khác để sở hữu phần mềm Adobe Acrobat lại tiêu tốn của bạn một khoản tiền không nhỏ trong khi bạn chỉ cần sử dụng một vài tính năng trong đó. Nhưng do PDF quá phổ biến nên những phần mềm, dịch vụ hỗ trợ nó ngoài các sản phẩn của Adobe cũng đa dạng không kém. Và thật may khi rất nhiều trong số đó là miễn phí. Dưới đây xin giới thiệu với các bạn một số thủ thuật thao tác với file PDF, kèm theo đó là các phần mềm, dịch vụ miễn phí giúp bạn có thể thực hành ngay. Có rất nhiều câu hỏi khác được đặt ra nhưng trong bài này tôi xin nhấn mạnh tới yếu tố miễn phí của các ứng dụng.</p>
<p><strong>Q: Làm thế nào để tạo file PDF trên máy tính của tôi mà không cần tới Adobe Acrobat? </strong></p>
<p>A: Hãy tải và cài đặt phần mềm <a href="http://dopdf.com/">PDF converter</a> (hoàn toàn miễn phí). Sau khi cài đặt chương trình sẽ tạo một máy in ảo trong máy tính của bạn. Khi cần chuyển tài liệu nào sang PDF, việc đơn giản chỉ là chọn lệnh in với máy in là DoPDF.</p>
<p><strong>Q: Tôi không muốn cài đặt phần mềm vào máy tính chỉ để chỉ để chuyển đổi một vài tài liệu sang file PDF. Có sự thay thế nào khác không? </strong></p>
<p>A: Nếu bạn sở hữu tài khoản Gmail (hoặc bạn có thể đăng ký một cách dễ dàng nếu chưa có) thì hãy upload tài liệu lên <a href="http://docs.google.com/">Google Docs</a>, mở file đó trong Google Docs và chọn <strong>File, Download as, PDF</strong>.<span id="more-5017"></span></p>
<p><strong>Q: Làm thế nào để lưu trực tiếp trang web thành file PDF mà không cần phải lưu thành file HTML trước? </strong></p>
<p>A: Bạn vào trang <a href="http://www.primopdf.com/online.aspx">primopdf.com</a>. Cung cấp địa chỉ trang cần chuyển đổi, họ sẽ gửi file PDF qua Email cho bạn. Trang web còn cho phép chuyển đổi rất nhiều định dạng file khác nhau sang file PDF.</p>
<p><strong>Q: Làm thế nào tôi có thể chuyển đổi file PDF sang định dạng file văn bản Word&#8230; ?</strong></p>
<p>A: Có rất nhiều phần mềm có thể giúp bạn làm việc này, đối với các văn bản bằng tiếng Anh thì điều này là tương đối dễ dàng. Đối với tiếng Việt, việc chuyển đổi từ PDF sang Word đôi khi mang lại kết quả không như mong muốn đặc biệt là các văn bản không dùng font Unicode.<br />
Bạn có thể sử dụng một số ứng dụng miễn phí như:</p>
<ul>
<li><a href="http://www.zamzar.com/">Zamar</a>: là một trong những dịch vụ đáng để bạn tham khảo. Nó giúp bạn chuyển đổi sang rất nhiều định dạng file khác nhau.</li>
<li><a href="http://www.pdftoword.com/">PDF to Word</a></li>
<li><a href="http://www.convertpdftoword.net/">Convert PDF to Word</a></li>
</ul>
<p><strong>Q: Làm thế nào để tôi có thể gộp hai hay nhiều file PDF thành một hay thay đổi trật tự các trang trong file PDF? </strong></p>
<p>A: Đa số các phần mềm làm việc với file PDF có thu phí cho phép bạn thực hiện điều này. Nhưng miễn phí thì không nhiều. <a href="http://www.pdfill.com/pdf_tools_free.html">PDF fill</a> nằm trong số free, hơn thế nó còn có rất nhiều tình năng hữu ích khác.</p>
<p><strong>Q: Tôi có một số file PDF bị hạn chế, có nghĩa là tôi không thể in hay lựa chọn văn bản bằng chuột? </strong></p>
<p>A: Bạn có thể sử dụng dịch vụ online tại địa chỉ <a href="http://www.ensode.net/pdf-crack.jsf">ensode.net</a> hoặc <a href="http://www.pdfunlock.com/">PDF Unlock</a> nó sẽ giúp bạn gỡ bỏ hạn chế trong việc in ấn hay copy/paste trong file PDF.</p>
<p><strong>Q: Tôi đang tìm kiếm một dịch vụ cho phép khách truy cập có thể tải bài viết trên trang web hay blog của tôi dưới dạng file PDF? </strong></p>
<p>A: <a href="http://www.pdfonline.com/web2pdf/index.asp">Web2PDF</a> là một sự lựa chọn cho bạn.</p>
<p><strong>Q: Làm thế nào để tạo các ghi chú vào tài liệu PDF của tôi? </strong></p>
<p>A: <a href="http://pdf-xchange-viewer.en.softonic.com/">PDF-X Viewer</a> là một lựa chọn đáng giá cho bạn. Nó tương tự như Adobe Reader nhưng có nhiều tính năng hữu ích hơn và nhanh hơn. Bạn có thể tạo ghi chú, call-out, watermark&#8230; cho tài liệu của mình.</p>
<p><strong>Q: Tôi có thể điền form PDF online mà không cần tới Adobe Reader không? </strong></p>
<p>A: Tất nhiên là có. <a href="http://www.pdffiller.com/">PDF Filler</a> sẽ giúp bạn làm điều này. Bạn chỉ cần upload PDF form và bắt đầu điền thông tin cần thiết.</p>
<p><strong>Q: Tôi có một PDF ebook khoảng 200 trang và muốn trích xuất một vài trang trong đó để sử dụng? </strong></p>
<p>A: Bạn có thể sử dụng phần mềm <a href="http://www.pdfill.com/pdf_tools_free.html">PDF fill</a> đã nhắc tới ở trên.</p>
<p><strong>Q: Tài liệu PDF của tôi có nhiều links nhưng tôi không thể click vào chúng như trong word. Làm thế nào để link đó có thể click vào được? </strong></p>
<p>A: Vào trang <a href="http://www.pdfescape.com/">PDF Escape</a>. Upload file của bạn và đặt hyperlinks bất cứ đâu bạn muốn.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5017/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5017/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5017&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2011/09/21/m%e1%bb%99t-vai-th%e1%bb%a7-thu%e1%ba%adt-danh-cho-file-pdf/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mizzya.files.wordpress.com/2011/09/pdf.png?w=128" medium="image">
			<media:title type="html">PDF</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bá tước Dracula &#8211; Bram Stoker &#8211; Chương 1</title>
		<link>http://mizzya.wordpress.com/2010/10/02/ba-t%c6%b0%e1%bb%9bc-dracula-bram-stoker-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/</link>
		<comments>http://mizzya.wordpress.com/2010/10/02/ba-t%c6%b0%e1%bb%9bc-dracula-bram-stoker-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 02 Oct 2010 07:23:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mizzya</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mizzya.wordpress.com/?p=5001</guid>
		<description><![CDATA[Chương 1 Nhật ký của Jonathan Harker (Tốc ký) Bistritz, ngày 3 tháng 5 Rời Munich vào tám giờ tối ngày 1 tháng 5; đến Viên vào sáng sớm ngày hôm sau. Lẽ ra chúng tôi phải tới nơi vào lúc sáu giờ năm mươi, nhưng tàu lại đi chậm mất một tiếng đồng hồ. [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5001&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:center;"><strong>Chương 1</strong></p>
<p style="text-align:center;"><strong>Nhật ký của Jonathan Harker (Tốc ký)</strong></p>
<p><em>Bistritz, ngày 3 tháng 5</em></p>
<p>Rời Munich vào tám giờ tối ngày 1 tháng 5; đến Viên vào sáng sớm ngày hôm sau. Lẽ ra chúng tôi phải tới nơi vào lúc sáu giờ năm mươi, nhưng tàu lại đi chậm mất một tiếng đồng hồ. Và trong cuộc hành trình tiếp tục tới Budapest, như đã hình dung sau những gì được chứng kiến từ lúc ngồi trên tàu, và sau những gì được chiêm ngưỡng ở một vài đường phố trong lúc dạo bộ khi tàu tạm dừng, tôi thấy đây quả là một thành phố đẹp.</p>
<p>Nhưng vì tôi rất sợ bỏ đi quá xa nhà ga, bởi dẫu có muộn chúng tôi vẫn phải tiếp tục khởi hành như đã dự kiến&#8230; Tôi có cảm tưởng rất rõ ràng trong cuộc hành trình rời phương Tây để đến với thế giới của phương Đông. Sau khi tàu lướt qua các cây cầu mỹ miều mang kiến trúc mẫu mực phương Tây bắc qua đoạn sông Đanuýp vừa rộng lại vừa sâu nơi đây, chúng tôi lạc ngay vào một vùng mang đậm tập quán của người Thổ Nhĩ Kỳ.</p>
<p>Rời Budapest không đến nỗi quá muộn, chúng tôi đến Klausenburgh vào lúc chiều tối. Tới đây, tôi phải nghỉ qua đêm tại khách sạn Hoàng gia. Người ta dọn cho tôi bữa tối, hay nói đúng hơn là món xúp, một con gà tơ nấu với ớt đỏ ngon đấy, nhưng nếu ăn vào sẽ tha hồ mà khát nước! (Tôi nghĩ lại món này theo ý của Mina). Người hầu bàn bảo đó là món paprika hendi, một món ăn dân tộc mà tôi có thể thấy ở khắp nơi trong vùng Carpates. Vốn tiếng Đức sơ sơ của tôi kể ra cũng rất có ích, bởi thực tình mà nói, nếu mù tịt, tôi thật không biết phải rút lui như thế nào.</p>
<p>Ở Luân Đôn, trong những lúc rảnh rỗi, tôi thường đến Bảo tàng Anh hoặc đến Thư viện Quốc gia để tra cứu bản đồ địa lý và các cuốn sách nói về xứ Transylvanie. Tôi thấy thật thú vị khi biết ít nhiều điều về xứ này, bởi vì tôi sắp có một phi vụ làm ăn với một quý ông ở đó. Mảnh đất mà quý ông này nói với tôi trong thư nằm ở phía đông đất nước, trên đường biên giới của ba xứ sở: Transylvanie, Moldavie, Bukovine, trong rặng Carpates. Đây là một trong những vùng ít tiếng tăm nhất và cũng hoang sơ nhất châu Âu. Nhưng không có một cuốn sách hay một tấm bản đồ nào có thể chỉ cho tôi biết chính xác nơi tọa lạc của tòa lâu đài mang tên bá tước Dracula, bởi hiện vẫn chưa có một tấm bản đồ chi tiết nào về xứ này. Tuy nhiên, những lần tra cứu cũng cho tôi biết rằng Bistritz &#8211; nơi bá tước Dracula đã nói với tôi và để tới đó, tôi phải đi bằng xe ngựa &#8211; là một thành phố nhỏ, cổ kính, được rất nhiều người biết đến. Tôi sẽ kể lại những ấn tượng khó quên của mình. Điều đó sẽ làm tôi sống lại một ký ức khi nhắc lại những cuộc du ngoạn với Mina.<span id="more-5001"></span></p>
<p>Có bốn chủng tộc sống ở Transylvane: ở phía nam là những người Saxon sống lẫn với người Wallach vốn có xuất xứ từ sắc tộc Dacian; ở phía tây là người Magyard; còn ở phía đông và phía bắc là người Szekely. Tôi sẽ nghỉ lại cùng những người Szekely. Nghe nói họ xuất thân từ Attila và là hậu duệ của người Hung nô. Có lẽ điều này là có thật bởi vì vào thế kỷ thứ mười hai, khi người Magyard đi chinh phục xứ sở mà hiện nay họ đang sống, thì người Hung đã sinh cơ lập nghiệp ở đó rồi. Dường như mọi mê tín dị đoan trên thế giới đều có ở vùng Carpates, và tất cả luôn làm khuấy động trí tưởng tượng của dân gian. Nếu thực tế đúng là như vậy, thì những ngày nghỉ lại xứ này của tôi chắc sẽ rất thú vị. (Chắc chắn tôi sẽ luôn quấy rầy ngài bá tước với những câu hỏi về cái tín ngưỡng dị đoan này).</p>
<p>Đêm đầu tiên tôi không thể ngủ say, nguyên nhân không phải là do lạ nhà lạ cửa, mà là do tôi đã mơ những giấc mơ quái lạ. Suốt cả đêm, tôi luôn cảm thấy như có một con sói đang tru lên ầm ĩ ngay bên dưới cửa sổ phòng mình: đó là do chứng mất ngủ của tôi hay là do món paprika? Bởi vì tôi đã nốc cạn bình nước trong phòng mà vẫn khát cháy họng. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng chìm sâu vào giấc ngủ khi trời đã về sáng, bởi tôi bị đánh thức khi nghe thấy tiếng gõ cửa, mà hình như người gõ cửa đã phải làm như vậy rất lâu. Tới bữa điểm tâm, người ta lại cho tôi ăn món paprika, một chút cháo yến mạch làm bằng bột ngô mà họ gọi là món mamaliga, và vài bát bánh nhồi nhân &#8211; một món ăn ngon tuyệt có tên là impletata. (Tôi đã ghi lại cách chế biến món này cho Mina). Tôi ăn vội vàng, bởi đoàn tàu sẽ tiếp tục khởi hành trước tám giờ có vài phút; nói một cách chính xác hơn, lẽ ra là tàu phải khởi hành vào lúc tám giờ kém vài phút ấy vậy mà sau một cuộc việt dã bở hơi tai để tới ga vào lúc bảy giờ ba mươi, tôi vẫn phải ngồi đợi tới hơn một tiếng đồng hồ trong toa trước khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh. Tôi có cảm giác như càng đi về phía đông, các đoàn tàu càng đi muộn giờ thì phải. Không hiểu mọi việc rồi diễn ra như thế nào ở Trung Hoa?</p>
<p>Suốt cả ngày hôm đó, tàu chúng tôi chạy qua một xứ sở tuyệt đẹp, muôn hình muôn vẻ. Khi thì chúng tôi được chiêm ngưỡng những thành phố bé nhỏ với những tòa lâu đài nằm chênh vênh trên những ngọn đồi dốc đứng giống như khung cảnh được miêu tả trong sách kinh Thánh cổ xưa; khi thì đoàn tàu chạy dọc theo những dòng suối lớn nhỏ có bờ đá nhấp nhô uốn lượn như những hàng lan can của tạo hóa. Ở những nơi chúng tôi dừng chân, sân ga nào cũng nhộn nhịp các đám đông ăn mặc đủ màu sắc sặc sỡ với đủ loại y phục. Một số người rất giống với những người nông dân ở đất nước chúng tôi hoặc ở Pháp và Đức: họ chỉ mặc những tấm áo lưới đơn giản với những chiếc quần tây cắt ống khá rộng và đội mũ vành tròn; nhưng số khác lại ăn mặc có vẻ nhiều màu sắc hơn.</p>
<p>Phụ nữ ở đây trông có vẻ rất khỏe mạnh và cũng khá xinh đẹp nếu như bạn không nhìn họ quá gần. Tất cả đều mặc áo có ống tay trắng rộng quá khổ, eo mang thắt lưng bằng vải da màu lúc nào cũng bay phấp phới trên những tấm váy lộng lẫy. Tuy nhiên, tôi thấy người Xlôvaki là có vẻ lạ mắt hơn tất cả; họ đội mũ rộng vành kiểu cao bồi, mặc quần ống phồng màu cháo lòng, áo sơ mi vải lanh trắng và đeo thắt lưng da rộng bản có đóng nhiều đinh mũ bằng đồng. Đặc biệt là người đàn ông nào cũng thích xỏ chân vào một đôi ủng dài bao lấy ống quần. Mái tóc đen, dài và bộ râu rậm khiến họ có vẻ đặc sắc hơn nhưng lại không đem lại cho họ một vẻ dễ thương chút nào. Thực tình mà nói, nếu như đi du lịch bằng xe ngựa thì có lẽ tôi đã tưởng nhầm họ là một toán cướp đường, mặc dù đã có người nói với tôi rằng họ chưa bao giờ làm điều gì xấu với ai, mà ngược lại, lúc nào họ cũng chỉ là những kẻ nhát gan.</p>
<p style="text-align:center;">* * *</p>
<p>Chúng tôi tới Bistritz lúc nửa đêm. Như tôi đã nói, Bistritz là một thành phố cổ kính có quá khứ đặc biệt. Nằm gần đường biên giới &#8211; quả thực, khi rời Bistritz, chỉ cần vượt qua đèo Borgo là tới Bukovine &#8211; thành phố này đã trải qua biết bao thăng trầm mà nhiều dấu ấn của nó vẫn còn đọng lại đến ngày nay.</p>
<p>Cách đây năm mươi năm, những trận hỏa hoạn ghê người xảy ra liên tục đã san phẳng tất cả. Vào đầu thế kỷ mười bảy, thành phố này cũng đã phải chống đỡ một cuộc vây hãm trong suốt ba tuần, khiến mười ba ngàn người phải bỏ mạng, đó là còn chưa kể tới các nạn nhân của đói kém và dịch bệnh.</p>
<p>Bá tước Dracula bố trí cho tôi ở khách sạn Vương miện Vàng. Tôi rất vui vì thấy đó là một ngôi nhà rất cổ kính, bởi dẫu sao thì tôi cũng rất muốn càng hiểu nhiều về phong tục tập quán của xứ này càng tất. Có người đứng đợi tôi ở trước cửa: đó là một phụ nữ đứng tuổi có khuôn mặt rạng rỡ, ăn mặc đúng kiểu nông dân trong vùng. Bà cúi rạp người chào tôi và hỏi:</p>
<p>- Ngài có phải là một người Anh không ạ?</p>
<p>- Vâng, &#8211; tôi trả lời &#8211; tôi là Jonathan Harker.</p>
<p>Người phụ nữ mỉm cười và nói điều gì đó với một gã đàn ông mặc áo sơ mi trần đang đứng đằng sau. Gã lập tức biến mất nhưng rồi lại trở lại ngay với một lá thư đưa cho tôi. Lá thư ấy viết thế này:</p>
<p>“Ông bạn thân mến,</p>
<p>Hoan nghênh ông đã đến với rặng Carpates. Tôi rất sốt ruột chờ đợi ông.</p>
<p>Chúc ông ngủ ngon đêm nay. Chuyến du lịch xe ngựa tới Bukovine vào chiều mai sẽ được bắt đầu vào lúc ba giờ, chỗ của ông đã được giữ trước. Xe của tôi sẽ đợi đón ông trên đèo Borgo. Hy vọng rằng từ Luân Đôn, cuộc hành trình của ông sẽ diễn ra thuận lợi, và ông sẽ cảm thấy thực sự thoải mái trong những ngày sống ở đất nước tươi đẹp của chúng tôi.</p>
<p>Chào thân ái,</p>
<p>Dracula”.</p>
<p style="text-align:center;">* * *</p>
<p><em>Ngày 4 tháng 5</em></p>
<p>Bản thân ông chủ khách sạn cũng nhận được một lá thư của ngài bá tước với đề nghị dành cho tôi một chỗ ngồi tốt nhất trên xe ngựa, nhưng khi tôi hỏi vài câu, ông chủ lại có vẻ ngập ngừng và lấy lý do là không hiểu được hết thứ tiếng Đức mà tôi nói; rõ ràng là một sự nói dối bởi lúc tôi mới đến khách sạn, ông ta đều hiểu hết những gì tôi nói. Hai vợ chồng ông chủ nhìn nhau vẻ lo lắng rồi quay sang ấp úng trả lời tôi rằng tiền đi xe ngựa đã được gửi trước cùng một lá thư, ngoài ra họ cũng không biết gì hơn. Khi tôi hỏi về bá tước Dracula và tòa lâu đài của ông ta, cả hai vợ chồng cùng làm dấu thánh và trả lời họ hoàn toàn không rõ gì hết, rồi ra hiệu cho tôi hiểu họ không muốn nói về chuyện đó nữa. Vì giờ lên đường đã tới nên tôi không còn thời gian để hỏi thăm qua những người khác. Tôi thấy sự việc thật bí ẩn và không có sức thuyết phục.</p>
<p>Đúng vào lúc tôi sắp sửa lên đường thì bà chủ bỗng hớt hải chạy vào phòng hỏi tôi bằng một giọng hoảng hốt:</p>
<p>- Ngài định đi tới đó thật sao? Ôi! Ông bạn trẻ, ngài định đi tới đó thật ư?</p>
<p>Người phụ nữ hoảng loạn đến nỗi lắp bắp mãi mới nói được một vài từ tiếng Đức mà bà ta biết lẫn với những tiếng gì đó hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Khi tôi trả lời rằng tôi phải đi ngay lập tức để giải quyết một công chuyện quan trọng, bà ta lại hỏi tôi:</p>
<p>- Ngài có biết hôm nay là ngày bao nhiêu không?</p>
<p>Tôi trả lời ngày 4 tháng 5.</p>
<p>- Vâng, tất nhiên là ngày 4 tháng 5. Nhưng là ngày gì chứ?</p>
<p>Khi tôi nói tôi không hiểu rõ câu hỏi, bà ta mới lý giải:</p>
<p>- Là hôm trước của Ngày Thánh George? Chẳng lẽ ngài lại quên rằng đêm nay, đúng vào lúc đồng hồ điểm mười hai tiếng, tất cả các bùa yểm sẽ thống trị trái đất như những chúa tể tuyệt đối hay sao? Chẳng lẽ ngài không biết là ngài đang đi về đâu và sắp sửa đứng trước một điều gì ư?</p>
<p>Người phụ nữ khiếp sợ đến mức tôi phải tìm mọi cách an ủi mà vẫn không được. Cuối cùng, bà ta bỗng quỳ sụp xuống van lạy tôi đừng đi, hoặc nếu có đi thì cũng nên nán lại một hai hôm nữa. Sự kỳ lạ này khiến tôi hơi khó nghĩ.</p>
<p>Nhưng dù sao thì người ta vẫn đang đợi tôi ở lâu đài, và không gì có thể ngăn cản tôi đi tới đó. Tôi đỡ bà chủ dậy, song kiểu gì thì tôi cũng vẫn phải lên đường. Người phụ nữ đứng dậy lau nước mắt, rồi tháo cây thánh giá đeo trên cổ đưa cho tôi, sẽ là vô lễ nếu tôi từ chối vật biếu của một người phụ nữ luống tuổi đang muốn những điều tốt lành đến với tôi, đang thực sự lo lắng cho tôi. Bà chủ khẽ quàng cây thánh giá vào cổ tôi và nói một câu thật giản dị: “Vì tình yêu dành cho người mẹ của ngài”, rồi bước ra khỏi phòng. Tôi viết những dòng nhật ký này trong lúc chờ đợi chiếc xe ngựa &#8211; tất nhiên là lại đến muộn &#8211; và cây thánh giá vẫn đang lủng lẳng trên cổ tôi. Phải chăng nỗi sợ hãi, các tín ngưỡng ghê gớm hay chính cây thánh giá nhỏ bé này đã giày vò người phụ nữ luống tuổi đó? Thực tình tôi không biết, nhưng chắc chắn là cảm giác của tôi về những gì vừa xảy ra sẽ kém êm dịu hơn bình thường.</p>
<p><em>Ngày 5 tháng 5. Tại lâu đài.</em></p>
<p>Màu xanh xám của buổi sớm mai đang dần dần tan biến, nhường lại ánh hồng tươi của mặt trời. Chân trời như đang bị cắt ra thành từng mảng bởi các lùm cây hay các ngọn đồi gì đó mà tôi không rõ, vì mọi cảnh vật lớn nhỏ, đều nằm ở rất xa và đều lẫn nhòa vào với nhau. Lúc này, tôi đã hết thèm ngủ, ngày mai tôi sẽ tha hồ rảnh rỗi, tôi có thể dậy lúc nào muốn, và tôi sẽ viết cho tới khi nào buồn ngủ mới thôi, bởi tôi có rất nhiều điều kỳ lạ để viết. Trước khi rời Bistritz, tôi đã được ăn một bữa thỏa thuê và rất ngon miệng. Khách sạn cho tôi ăn món mà họ gọi là “thịt rán kẻ cướp” &#8211; tức là một vài miếng mỡ lá kèm lẫn hành củ, thịt bò và paprika trộn đều, cuộn quanh các que nhỏ rồi cho vào lửa nướng. Tôi uống loại Mediasch mạ vàng, một thứ rượu vang có thể làm bạn rát lưỡi, nhưng đối với tôi thì không có gì khó chịu. Tuy nhiên, tôi cũng chỉ uống được hai cốc.</p>
<p>Lúc leo lên xe ngựa, tôi thấy tay xà ích vẫn chưa ngồi lên ghế, anh ta còn mải đứng nói chuyện với ông chủ khách sạn. Không còn nghi ngờ gì nữa, cả hai người đang nói chuyện về tôi, bởi vì chốc chốc họ lại ngoảnh mặt nhìn tôi.</p>
<p>Những người ngồi trên hàng ghế gần cửa khách sạn cũng bắt đầu đứng cả dậy sán đến nghe hai người đàn ông nói chuyện, thỉnh thoảng họ cũng ngoái lại nhìn tôi với ánh mắt chứa đựng một điều gì đấy giống như một sự thương hại. Về phần mình, đôi khi tôi cũng nghe được một vài từ vẳng tới từ đám đông nhưng đó toàn là những từ mà tôi không hiểu. Hơn nữa, họ lại nói bằng nhiều thứ tiếng. Vì vậy, tôi phải mở cuốn từ điển đa ngôn ở trong túi du lịch ra tra cứu, tôi muốn tìm nghĩa của tất cả những từ lạ mà tôi đã nghe lỏm được. Song thú thực là không có bất cứ một nghĩa nào tra được trong cuốn từ điển khiến tôi có thể can đảm lên, bởi vì tôi tra được toàn những từ đại loại như ordog &#8211; quỷ satăng; poki &#8211; địa ngục; stregocia &#8211; phù thủy; vrolok và vlkoslak &#8211; một cái gì đó như ma cà rồng hoặc ma sói theo nghĩa của hai thổ ngữ.</p>
<p>Khi chiếc xe ngựa chuẩn bị chuyển bánh, đám người xúm đến trước cửa khách sạn mỗi lúc một đông, tất cả cùng đưa tay làm dấu thánh và giơ ngón trỏ, ngón giữa chỉ về phía tôi. Quả là không dễ dàng gì khi tôi gặng hỏi một người đồng hành về ý nghĩa của những cử chỉ kỳ quặc đó: họ muốn che chở cho tôi &#8211; anh ta giải thích &#8211; chống lại những con mắt độc ác. Thực tình mà nói, tôi lại một lần nữa không cảm thấy dễ chịu trước khi tới một nơi xa lạ. Nhưng mặt khác tôi cũng phải thừa nhận một sự thật là tất cả những con người kia, cả đàn ông lẫn đàn bà, đều chứng tỏ một thiện cảm đối với tôi, đều muốn chia sẻ với tôi nỗi bất hạnh mà họ cho là sẽ xảy ra. Và dù thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng không bao giờ quên được những hình ảnh xúc động này. Tay xà ích, mặc chiếc quần ống rộng thùng thình che gần kín chiếc ghế anh ta đang ngồi, vung roi huơ huơ trên đầu bốn chú ngựa đã được đóng sẵn. Chúng tôi bắt đầu lên đường.</p>
<p>Vẻ đẹp của phong cảnh trên đường đi đã làm tôi nhanh chóng quên đi những nỗi thắc mắc lo âu, nhưng tôi không nghĩ mình lại có thể cởi bỏ mọi nỗi ám ảnh dễ dàng đến như vậy nếu như hiểu được toàn bộ câu chuyện của những người bạn đồng hành. Trước mắt chúng tôi là những cánh rừng bạt ngàn, hai bên đường thỉnh thoảng lại nhô lên những ngọn đồi dốc đứng, với một lùm cây mọc trơ trọi trên đỉnh hoặc một trang trại lưa thưa mấy nóc nhà đổ bóng xuống con đường. Khắp nơi, chỗ nào cũng thấy cây trái đang trổ hoa &#8211; nào là hoa táo, hoa mận, hoa lê và hoa anh đào, tất cả làm nên một bức tranh thực sự lộng lẫy; và cả những thảm cỏ trong các vườn cây chúng tôi đi qua, dưới ánh mặt trời, cũng đang lấp la lấp lánh với những cánh hoa rơi. Dù uốn lượn quanh quanh hoặc vươn dài lên các ngọn đồi, lúc nào con đường cũng như một vải lụa mềm nằm phơi mình trên các thảm cỏ xanh rì, mượt như nhung, hoặc lấp ló náu mình dưới một rừng thông chạy dài hun hút tầm mắt khiến tôi có cảm giác mình đang lạc vào một chốn bồng lai tiên cảnh. Tuy nhiên, càng đi xa, con đường càng trở nên xấu hơn, nhưng tay xà ích vẫn cứ thúc ngựa chạy hết tốc lực. Điều này làm tôi rất ngạc nhiên. Có vẻ anh ta muốn càng lâu tới Borgo Prund càng tốt thì phải.</p>
<p>Trước lúc xuất phát, người ta bảo tôi rằng đường đi rất tuyệt, nhưng rõ ràng là nó vẫn chưa trở lại trạng thái ấy sau những trận tuyết rơi mùa đông vừa rồi. Con đường này không giống với những con đường khác ở vùng núi Carpates: quả thực là không ai dám sửa chữa, vì sợ làm thế sẽ khiến cho người Thổ Nhĩ Kỳ tưởng lầm rằng người ta lại đang chuẩn bị cho một cuộc xâm lược đất nước họ, và như vậy sẽ là cái cớ để họ tuyên chiến ngay lập tức, mà thực tế ở vùng núi này, chiến tranh lúc nào cũng nằm ở điểm chuẩn bị bùng nổ.</p>
<p>Bên kia các đỉnh đồi vẫn là những cánh rừng và những đỉnh núi cao vời vợi của rặng Carpates. Trước mắt chúng tôi chỗ nào cũng là rừng và núi. Ánh trời chiều lung linh rực rỡ làm cho những hang hốc nằm giữa các vách đá cao vút trở thành một màu xanh thẫm hoặc đỏ tía, và biến các đám cỏ mọc phủ lên bờ đá thành một màu xanh nâu, và bức tranh toàn cảnh vô tận của các mỏm đá lởm chởm, nhọn hoắt cũng như biến mất hút về phía chân trời, nơi có những đỉnh núi tuyết nhấp nhô. Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, chúng tôi chợt nhận ra ở đó đây, rải rác giữa các hốc đá lớn nhỏ, những thác nước nghiêng nghiêng đổ xuống vô vàn ánh bạc.</p>
<p>Chiếc xe ngựa vẫn cần mẫn tiếp tục cuộc hành trình tưởng chừng chẳng bao giờ kết thúc. Phía sau chúng tôi, mặt trời dần dần lặn xuống dưới chân trời, bóng chiều ập xuống mỗi lúc một nhanh. Cảm nhận về hoàng hôn càng trở nên rõ nét hơn khi ở trên cao. Các đỉnh núi phủ tuyết trắng vẫn lấp lánh những ánh hồng vương vãi của mặt trời. Thỉnh thoảng trên đường đi, chúng tôi lại bắt gặp một đám người Séc và Slovaki với những bộ trang phục dân tộc nổi tiếng. Tuy nhiên, có một điều khiến tôi cảm thấy không vui: phần lớn trong số họ đều bị bệnh bướu giáp. Dọc hai bên đường thỉnh thoảng lại mọc chơ vơ một cây thánh giá, và cứ mỗi lần chiếc xe ngựa đi ngang qua đó là một lần đám hành khách trong xe lại vội vàng đưa tay làm dấu. Chúng tôi cũng trông thấy những người nông dân đang quỳ gối cầu nguyện trước các nhà thờ mộ. Họ mải cầu nguyện đến mức chẳng thèm ngoảnh lại nhìn khi nghe thấy tiếng xe ngựa tới gần. Tất cả đều là những kẻ sùng đạo, và trong lúc cầu nguyện, không bao giờ họ để tai để mắt tới thế giới xung quanh. Gần như tất cả đều mới lạ đối với tôi: những đụn cỏ khô chất cao đến tận tán lá cây, những bóng liễu rủ để lộ qua từng kẽ lá những cành cội mảnh mai lấp lánh ánh bạc&#8230; Thỉnh thoảng tôi lại gặp một chiếc xe bò chở những người nông dân trở về nhà, những người đàn ông Séc vận tấm áo da cừu trắng ngần; còn người Slovaki lại mặc áo da cừu nhuộm, họ còn mang những chiếc rìu dài như những cây mác bên mình. Màn đêm xuống báo trước một cảnh lạnh lẽo băng giá, bóng tối như càng sâu thẳm hơn giữa những tán lá lãnh sam, lá sồi dày đặc. Chúng tôi đang trên đường tới đèo Borgo. Trong thung lũng dưới chân chúng tôi, những ngọn lãnh sam đen kịt như bị xé ra thành từng mảng giữa một nền tuyết trắng vừa rơi. Đôi lúc, khi con đường đi sâu vào một khu rừng lãnh sam &#8211; lúc này như đang nuốt chửng lấy chúng tôi &#8211; những đụn mây mù đặc quánh bỗng lập lờ hiện ra trắng toát che khuất hoàn toàn các lùm cây, trông chúng chẳng khác nào những bóng ma chờn vờn. Một lần nữa tôi cảm thấy rùng mình giống như cái cảm giác gai gai tôi vừa trải qua lúc cuối chiều. Trong rặng Carpates, mặt trời lặn đã để lại trên bầu trời những đám mây có hình thù quái dị lởn vởn giữa các hang đá. Các sườn đồi lúc này dốc đến nỗi dù rất vội tới đích, tay xà ích vẫn buộc phải cho ngựa đi chậm lại. Tôi ngỏ ý muốn xuống xe để cuốc bộ một đoạn, giống như tôi vẫn làm ở nước mình khi gặp trường hợp tương tự, nhưng tay xà ích đã lập tức phản đối:</p>
<p>- Không được, không được! &#8211; Anh ta đáp lại &#8211; Không thể đi bộ được đâu&#8230; Chó ở đây dữ lắm!</p>
<p>Tay xà ích bồi tiếp một câu mà tôi đoán là anh ta đang muốn chứng tỏ mình cũng là người hài hước, vì tôi thấy rõ anh ta đang đưa mắt nhìn từng hành khách để mong nhận được một nụ cười hưởng ứng:</p>
<p>- Ngài hãy cứ tin ở tôi, rồi ngài sẽ có đủ cả, kể cả chuyện cuốc bộ, khi ngài đã ung dung nằm trên giường tối nay.</p>
<p>Anh ta chỉ chịu im tiếng khi đã đến lúc phải thắp sáng các ngọn đèn trên xe.</p>
<p>Ánh đèn vừa được thắp sáng, đám hành khách bỗng sôi động hẳn lên, họ nhao nhao thúc giục tay xà ích đánh ngựa đi nhanh hơn. Tay xà ích lập tức vung roi, hô ngựa phi nước đại lên sườn núi. Xe chạy được một lúc, tôi tin là mình vừa trông thấy một tia sáng màu xanh nhợt trong bóng tối ở phía trước &#8211; nhưng chắc đó chẳng phải là cái gì khác ngoài một kẽ nứt giữa các vách đá. Những người bạn đồng hành của tôi mỗi lúc một náo động hơn. Chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh như điên loạn, khiến cho các thành lò xo nghiến kêu ken két, chúng tôi có cảm giác như đang ngồi trên một con thuyền giữa biển động. Tôi phải bám chặt vào thành xe cho khỏi ngã nhào. Một lúc sau, con đường có vẻ bằng phẳng hơn, và tôi lại có cảm tưởng như chiếc xe đang bay trong màn đêm. Đường đi cũng trở nên chật hẹp hơn, các ngọn núi ken sát sao hơn và thực tình mà nói, dường như chúng đang giăng ra để đe dọa chúng tôi: chúng tôi đang đi qua đèo Borgo. Không hiểu sao những người bạn đường lại lần lượt đưa cho tôi mấy vật làm quà, nào là nhánh tỏi, bông hồng dại phơi khô&#8230; và tôi thấy rõ là mình không thể từ chối. Quả thật là mỗi món quà đều có một vẻ buồn cười nào đó chẳng giống nhau, song những người tặng quà tôi đều bày tỏ một tấm lòng chân thành, giản dị cùng với những cử chỉ bí ẩn, giống như những người đứng trước cửa khách sạn Bistritz đã làm: làm dấu thánh và giơ hai ngón tay bảo vệ tôi chống lại những ánh mắt độc ác đang lẩn quất đâu đây. Tay xà ích dướn hẳn người về phía trước, ở hai hàng ghế băng trên xe, mấy hành khách cố nghển cổ lên nhìn ra ngoài. Rõ ràng là họ đang chờ đợi một điều gì xuất hiện trong đêm.</p>
<p>Tôi hỏi chuyện, nhưng tất cả đều không muốn trả lời, dù chỉ là một câu. Sự tò mò cứ âm ỉ mãi trong tôi. Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã đến sườn phía đông đèo Borgo. Những đám mây đen kịt ùn ùn chồng chất lên nhau, không khí ngột ngạt như sắp sửa có giông. Phải nói rằng giữa hai sườn núi, bầu không khí khác nhau rõ rệt. Bây giờ chúng tôi đang đi vào một khu vực nguy hiểm. Tôi lặng lẽ quan sát chiếc xe có nhiệm vụ dẫn tôi đến nhà ngài bá tước, rồi sốt ruột chờ đợi cái giây phút được trông thấy ánh đèn tỏa ra thấp thoáng từ tòa lâu đài ấy, song xung quanh vẫn đen một màu mực. Ánh sáng duy nhất lúc này vẫn là những ánh đèn trong xe ngựa hắt ra chập chờn cùng với nhịp thở nặng hơi nước của lũ ngựa. Ánh sáng ấy cho phép chúng tôi nhận ra đoạn đường trăng trắng trước mặt, nhưng tuyệt nhiên không thấy bất cứ dấu vết của một chiếc xe nào khác chiếc xe của chúng tôi. Mấy người bạn đường chợt buông một tiếng thở dài rồi xoay người tìm một tư thế ngồi dễ chịu hơn. Tôi cảm thấy cử chỉ của họ giống như một sự chế nhạo: họ giễu cợt sự thất vọng của tôi. Tôi đang nghĩ cách xoay xở trước tình huống khó xử này thì tay xà ích chợt xem đồng hồ và nói gì đó với đám hành khách mà tôi không hiểu; tuy nhiên, tôi cũng đoán được ý anh ta định nói: “Chậm mất một tiếng&#8230;”. Sau đó, anh ta quay sang khuyên nhủ tôi bằng một thứ tiếng Đức còn tệ hại hơn cả tôi:</p>
<p>- Chẳng nhìn thấy chiếc xe nào cả, chắc là họ không đợi ngài rồi. Có lẽ ngài nên đi cùng chúng tôi tới Bukovine đi, ngài sẽ quay trở lại đây ngày mai hoặc ngày&#8230; kia, như vậy sẽ tốt hơn&#8230;</p>
<p>Tay xà ích chưa kịp nói dứt lời thì lũ ngựa bỗng hí ầm ĩ và nện móng loạn xạ xuống đất, mấy người ngồi gần tôi cũng giật mình, buột miệng kêu sợ hãi và vội vàng đưa tay làm dấu: thì ra là một chiếc xe ngựa mui trần, bốn ngựa kéo, vừa bất ngờ xuất hiện đằng sau chúng tôi, rồi vượt lên đỗ ngay bên cạnh xe chúng tôi. Dưới ánh đèn, tôi thấy lũ ngựa mới đến con nào con nấy đều thật óng ả, trong đó có một con đen như than. Người điều khiển là một gã đàn ông cao lớn, có bộ râu dài hung hung như râu ngô, đầu đội mũ đen rộng vành che kín mặt.</p>
<p>Dưới ánh đèn chập chờn, tôi vẫn nhận ra ánh mắt long lanh của ông ta. Ánh mắt ấy gần như có màu đỏ.</p>
<p>- Đến sớm quá đấy ông bạn ạ! &#8211; Gã nói với tay xà ích của chúng tôi.</p>
<p>Tay xà ích đáp lại bằng một giọng thiếu tự tin:</p>
<p>- Nhưng quý ngài người Anh đây lại rất&#8230;</p>
<p>- Chắc đó là lý do giải thích tại sao tôi nghĩ &#8211; gã đàn ông mới đến nói tiếp &#8211; là anh định chở ông ta đến tận Bukovine&#8230; Đừng, anh bạn ạ, không thể lừa được tôi đâu&#8230; Tôi biết tổng cả rồi, mà lũ ngựa của tôi cũng chạy nhanh lắm&#8230;</p>
<p>Gã vừa cười vừa nói, nhưng nét mặt vẫn đanh lại – lúc này gã đang đứng rất gần chiếc xe của chúng tôi. Tôi trông thấy rất rõ cặp môi đỏ như máu, hai hàm răng nhọn hoắt và vàng ệch như ngà của gã. Một hành khách thì thầm đọc vào tai người ngồi bên cạnh bài thơ Lenore nổi tiếng của Burger:</p>
<p><em>Denn die todten reiten schnell&#8230;</em></p>
<p>Chắc chắn là gã mới đến đã nghe được bài thơ, vì tôi thấy gã vừa quay sang nhìn vị hành khách với một nụ cười quái gở. Người hành khách vội vàng ngoảnh mặt đi nơi khác, đưa tay làm dấu thánh rồi giơ hai ngón tay ra trước.</p>
<p>- Cho tôi xin hành lý của quý ngài đây nhỉ. &#8211; Gã lạ mặt tiếp tục lên tiếng.</p>
<p>Chẳng cần đợi gã nói thế, đống va ly của tôi cũng được chuyển sang chiếc xe mui gập. Tôi bước xuống xe và sang ngồi trong chiếc xe mới. Gã đàn ông đỡ tôi một tay &#8211; bàn tay gã quả là cứng như thép. Hẳn gã phải có một sức mạnh phi thường. Chẳng nói chẳng rằng, gã giật dây cương cho xe quay nửa vòng. Chiếc xe mới bắt đầu chuyển bánh và phi hết tốc độ trên đèo Borgo. Ngoái lại phía sau, tôi vẫn nhận ra những ngọn đèn chập chờn của chiếc xe chở khách soi lờ mờ hơi thở đầy hơi nước của lũ ngựa; bóng những hành khách, mà chỉ vừa mới đây thôi còn làm bạn đồng hành của tôi, hiện lên lần cuối cùng trước mắt tôi: họ đang cùng nhau làm dấu thánh.</p>
<p>Gã đánh xe bất chợt vung mạnh chiếc roi, lũ ngựa lập tức chuyển sang đường tới Bukovine. Khi lũ ngựa dấn sâu vào màn đêm, tôi bỗng rùng mình vì một cảm giác cô đơn đáng sợ nhưng ngay lập tức một tấm áo choàng được khoác lên vai tôi, và tiếp đó là một mảnh chăn du lịch dược đắp nhẹ nhàng lên hai gối. Gã đàn ông nói với tôi bằng một thứ tiếng Đức hoàn hảo:</p>
<p>- Thưa ngài, thời tiết hơi tệ, nên bá tước, tức ông chủ của tôi, đã ra lệnh cho tôi không được phép để ngài bị cảm lạnh. Bình slivovitz (một loại rượu trong vùng) tôi để ở kia, ngay dưới ghế ngồi ấy, nếu thích thì ngài cứ việc.</p>
<p>Dù không uống một giọt, song chỉ cần biết trong xe có một bình như vậy là tôi cũng thấy được an ủi rồi. Tuy nhiên, nỗi lo lắng của tôi còn lâu mới yên trở lại, nếu không muốn nói tôi đang rơi vào một tâm trạng trái ngược. Tôi tin rằng nếu có thể, chắc chắn tôi sẽ rời bỏ cuộc hành trình càng lúc càng bí ẩn này.</p>
<p>Đang lao mỗi lúc một nhanh theo con đường, chiếc xe bỗng đột nhiên ngoặt sang đường khác rồi tiếp tục đi thẳng. Tôi có cảm tưởng như chiếc xe đang vòng đi, vòng lại mãi một nơi. Tôi nảy ra ý định thử tìm một điểm mốc nào đó để khẳng định sự nghi ngờ của mình, và tôi nhận ra là mình đã không nhầm. Tôi định hỏi gã chủ xe xem như vậy là thế nào nhưng lại thôi, và tự nhủ rằng trong hoàn cảnh thân cô thế cô thế này thì im lặng vẫn cứ hơn, biết đâu tôi lại tình cờ chống đối lại một cái gì đó nếu như gã được lệnh kéo dài quãng đường! Dù sao thì tôi cũng muốn nhìn đồng hồ, và cách duy nhất để nhìn thấy giờ là phải đánh diêm. Đã gần nửa đêm rồi. Tôi bỗng rùng mình hoảng sợ: chắc chắn là cái mê tín dị đoan về tất cả những gì xảy ra lúc nửa đêm sẽ lại ám ảnh đầu óc tôi sau những sự kiện quái lạ mà tôi từng phải trải qua. Lại sắp xảy ra chuyện gì nữa đây?</p>
<p>Có tiếng chó sủa bất chợt vẳng lên từ đâu đó dưới chân đường, có lẽ là từ sân của một trang trại; một tiếng sủa sợ hãi, kéo dài&#8230; Tiếng kêu ấy được đáp lại bởi một con chó khác, rồi một con khác và một con khác nữa&#8230; Cho tới khi bị những trận gió đang ào ạt thổi qua đèo cuốn đi. Những tiếng kêu hoang dại và thê thảm ấy bỗng như cùng rộ lên từ mọi ngõ ngách. Cái âm hưởng man rợ cứ vẳng mãi, vẳng mãi, vẳng xa tới tận cùng của một thế giới oan hồn mà một trí tưởng tượng có thể tưởng tượng ra trong đêm&#8230; Lũ ngựa lập tức nhảy chồm lên, nhưng gã đàn ông đã làm chúng trấn tĩnh trở lại bằng một giọng nói dịu dàng, song con nào con nấy vẫn ướt đầm mồ hôi và run lên như cầy sấy. Lúc này, những ngọn núi xa nhất đang dội ngược vào tai chúng tôi những tiếng rú ám ảnh hơn, dữ đội hơn và mạnh hơn gấp bội phần: chó sói. Tôi tưởng mình có thể nhảy khỏi xe mà chạy trốn đến nơi. Lũ ngựa một lần nữa nhảy chồm chồm và vung cẳng đá hậu lia lịa, nhưng gã xà ích cũng chẳng cần phải hết sức để ngăn chúng lồng lên. Gã nhảy xuống xe và chạy ngay ra trước mũi lũ ngựa để vuốt ve, vỗ về và an ủi chúng bằng những câu tử tế nhất mà gã có. Kết quả thật phi thường: dù vẫn chưa hết run, nhưng bốn con ngựa đã ngay lập tức tuân lời chủ nhân, ngoan ngoãn để gã lên xe cầm cương. Chúng lại hối hả lao trên con đường bất khả kháng. Lần này, sau khi chạy tới bên kia đèo, gã xà ích cho ngựa chạy theo một hướng khác, theo một con đường hẹp hơn, mất hút về phía tay phải.</p>
<p>Lát sau, xe chúng tôi lọt vào giữa hai hàng cây mọc giao nhau ở một số đoạn tạo thành một cái vòm thực sự, khiến tôi cảm thấy như đang lọt vào một đường hầm. Thỉnh thoảng chúng tôi lại gặp những mỏm đá đồ sộ như những cái bóng lừng lững đứng hăm dọa kẻ qua đường. Và cứ mỗi lần có trận gió kéo về gầm rít giữa các hốc đá là các ngọn cây lại rung chuyển dữ dội. Tiết trời mỗi lúc một lạnh hơn, những bông tuyết mảnh mai bắt đầu rơi rơi chẳng mấy chốc mọi thứ xung quanh sẽ biến thành một màu trắng xóa. Gió vẫn mang đến cho chúng tôi những tiếng kêu não nề thê lương của bầy chó nhà, nhưng những tiếng kêu ấy đã bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần bởi chúng tôi đã tiến được một đoạn khá xa.</p>
<p>Song ngược lại, tiếng chó sói lúc trước chỉ văng vẳng, giờ bỗng trở nên dữ dội hơn, dồn dập hơn; những tiếng tru thê thảm ấy càng lúc càng gần hơn và dường như đang bủa vây xung quanh chúng tôi. Thú thực, tôi bắt đầu cảm thấy khiếp sợ.</p>
<p>Hình như lũ ngựa cũng có một vẻ gì đó không yên như tôi. Tuy nhiên, gã đàn ông vẫn bình thản ngó nghiêng như chẳng có chuyện gì xảy ra. Tôi giương mắt cố phân biệt một cái gì đó trong đêm, nhưng tất cả vẫn chỉ là một màu đen như mực.</p>
<p>Tôi bỗng giật thót người khi nhận ra một đốm sáng xanh lè đang lập lòe cách xe chúng tôi một đoạn khá xa về bên trái. Gã xà ích hẳn cũng đã nhận ra cái đốm sáng ấy cùng lúc với tôi, bởi gã vừa giật cương cho ngựa đứng khựng lại, rồi nhảy phắt xuống đất và biến mất hút trong màn đêm. Tôi đờ đẫn tự hỏi không biết mình sẽ phải làm gì&#8230; Tiếng sói tru càng lúc càng gần xe chúng tôi hơn&#8230; Tôi còn đang do dự thì gã đàn ông bỗng đột ngột xuất hiện trước mặt, chẳng nói chẳng rằng và leo tót lên ghế thúc ngựa đi tiếp. Cái đốm sang ấy cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi và dường như lúc nào tôi cũng thấy nó lập lòe trở lại.</p>
<p>Vâng, sau này khi nghĩ lại, tôi vẫn có cảm tưởng như mình đã rơi vào một cơn ác mộng kinh hoàng.</p>
<p>Một lúc sau, cái đốm xanh ấy xuất hiện gần chúng tôi đến nổi giữa màn đêm thăm thẳm, tôi đã có thể nhìn rõ từng cử chỉ của gã xà ích. Gã nhanh chân bước về phía có đốm sáng chập chờn &#8211; tuy chỉ là một thứ ánh sáng rất yếu, chỉ đủ để phân biệt được mặt đất xung quanh &#8211; rồi nhặt mấy hòn đá chất lại thành một đống. Tôi thấy việc gã làm thật kỳ quái. Một lần khác, khi cái quầng sáng nhờ nhờ ấy xuất hiện: đứng giữa đốm sáng và tôi, gã chẳng buồn che cho tôi không nhìn thấy gì nữa. Tôi tiếp tục trông thấy rõ ràng cái đốm sáng chập chờn và bí ẩn ấy. Người tôi sững sờ mất một lúc, nhưng rồi cũng tự nhủ rằng do quá muốn chọc thủng màn đêm nên hai con mắt đã đánh lừa tôi&#8230; Sau đó, chúng tôi không còn trông thấy những đốm xanh lè ấy nữa, nhưng tiếng chó sói thì vẫn còn, dường như chúng đang tạo thành một vòng tròn và vòng tròn ấy đang mỗi lúc một tiến gần, xiết chặt lấy xe chúng tôi hơn.</p>
<p>Không hiểu sao gã xà ích lại nhảy xuống xe một lần nữa, và lần này gã bỏ đi xa hơn. Trong lúc gã vắng mặt, lũ ngựa lại bắt đầu hoảng sợ hơn bất cứ lúc nào hết, chúng thi nhau thở phì phì và hí ầm ĩ. Không hiểu lý do gì khiến chúng hoảng sợ đến thế, bởi đúng vào lúc đó, ánh trăng bỗng bất ngờ xuất hiện lập lờ giữa những đám mây đen, sau một đỉnh núi cao hùng vĩ và lởm chởm như răng cưa, và tiếng chó sói đột nhiên im bặt. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, tôi bủn rủn nhận ra những con sói không hiểu từ đâu bất thình lình đứng lù lù xung quanh chiếc xe ngựa, nhe ra những hàm răng trắng ởn và chiếc lưỡi đỏ lòm; lông con nào con nấy dựng ngược như lông nhím. Trong màn đêm im lặng lạ lùng đáng sợ, trông chúng còn ghê rợn hơn so với những lúc chúng gào hét đến trăm lần.</p>
<p>Tôi bắt đầu nghĩ tới một mối nguy hiểm có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Nỗi sợ hãi đã làm toàn thân tôi tê liệt. Bầy sói lại đột nhiên gào rú như thể ánh trăng vừa có một quyền uy đặc biệt nào đó đối với chúng. Lũ ngựa cũng không còn giữ được bình tĩnh. Chúng lấm lét nhìn xung quanh như muốn tìm một sự thương hại nào đó, nhưng cái vòng tròn sống, vòng tròn khủng khiếp vẫn vây chặt xung quanh. Tôi gọi gã xà ích, tôi kêu gã quay về. Tôi thấy dường như cơ hội duy nhất còn lại với mình lúc này là cố sức phá vỡ cái vòng vây ma quái kia để gã có thể quay về. Vì vậy, tôi càng gào to hơn và đập thùm thụp vào cửa xe với hy vọng sẽ làm cho bầy sói đang rình rập bên cạnh hoảng sợ bỏ đi.</p>
<p>Làm sao gã lại ở đó, tôi không biết, chỉ biết khi nghe thấy giọng nói độc đoán đầy uy lực của gã và nhìn về phía ấy, tôi đã thấy gã đứng ở giữa đường.</p>
<p>Khi hai cánh tay dài ngoằng của gã điệu bộ vung lên đẩy lùi một chướng ngại vô hình nào đó, bầy sói bỗng lùi dần ra. Đúng lúc ấy, mặt trăng bị một đám mây đen khổng lồ kéo đến phủ kín hoàn toàn. Bầu trời lại đen kín như bưng. Khi hai mắt đã quen dần với bóng tối, tôi nhận ra gã đàn ông đang leo lên xe, còn bầy sói thì biến sạch đi đằng nào. Tất cả diễn ra quái đản và đáng ngại đến nỗi tôi không dám nói, cũng chẳng dám có bất cứ một cử động nào. Ánh trăng không xuất hiện trở lại, cuộc hành trình lúc này đối với tôi tưởng chừng sẽ kéo dài đến vô tận. Chúng tôi tiếp tục lên đường. Con đường dường như cứ dốc mãi lên, mặc dù thỉnh thoảng chiếc xe cũng đột ngột lao xuống những đoạn dốc ngắn, để rồi lại lao ngược lên một sườn dốc mới. Trong một tâm trạng mòn mỏi và thất vọng, tôi chợt nhận ra gã xà ích vừa bất ngờ đánh xe vào sân một lâu đài đồ sộ, đổ nát. Những ô cửa sổ cao vút tăm tối không hề lọt ra một tia sáng nào, các lỗ châu mai đen ngòm càng như nổi bật lên trên bầu trời lúc này đang nhợt nhạt ánh trăng: mặt trăng lại một lần nữa xuất hiện lập lờ giữa những đám mây trĩu nặng.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/mizzya.wordpress.com/5001/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/mizzya.wordpress.com/5001/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=mizzya.wordpress.com&amp;blog=1077123&amp;post=5001&amp;subd=mizzya&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://mizzya.wordpress.com/2010/10/02/ba-t%c6%b0%e1%bb%9bc-dracula-bram-stoker-ch%c6%b0%c6%a1ng-1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7ff6b6224dff940c010a25e9a61e446e?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">mizzya</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
